Đám đông lập tức hưởng ứng theo. " thế! tiền , ai đầu tư thì mặc kệ!"
Chính ủy Lý điềm tĩnh giải thích: "Mọi cứ yên tâm. Vài ngày tới, Quân khu tỉnh sẽ cử các chuyên gia kiến trúc và địa chất về khảo sát bộ để chọn địa điểm xây dựng mới. Thay mặt Sư đoàn 4, đảm bảo rằng nhà xưởng mới sẽ khả năng chống chịu bão và động đất cao hơn nhiều."
Dù lời hứa hẹn, nhưng sự hoài nghi vẫn bao trùm. "Cao hơn" là cao bao nhiêu? Không ai đưa con cụ thể khiến các chị dâu vẫn bán tín bán nghi.
Từ Minh Quyên cạnh cũng yên. Thấy Khương Tự vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như , chị khẽ huých tay hỏi nhỏ: "Tự , em tính góp vốn ?"
Khương Tự suy nghĩ một chút đáp: "Cứ bình tĩnh chị ạ, xem bản thiết kế xong mới quyết định ."
Xem bản thiết kế? Từ Minh Quyên còn hiểu ý thì tiếng của Diêu Sư trưởng vang lên bục. Ông thấu hiểu những lo lắng của nên ôn tồn :
"Việc cần vội, cứ đợi chuyên gia về cứ việc thắc mắc. nhắc , việc tự nguyện. Bây giờ, xin thông báo việc thứ hai."
Ông dừng một nhịp, giọng mang theo vẻ cáo : "Tình hình khó khăn hiện tại hẳn đều rõ. Bộ đội thể chi trả ngay các khoản bồi thường. Việc sửa chữa nhà cửa cá nhân, mong các gia đình tạm thời tự chi trả . Sau khi kinh phí từ cấp cấp xuống, chúng cam đoan sẽ bồi thường đúng tiêu chuẩn cho ."
Vì "cú sốc" huy động vốn đó, nên việc tự bỏ tiền túi sửa nhà nhận sự đồng thuận nhanh hơn. Ai cũng hiểu thiệt hại chung là quá lớn.
Chỉ riêng hội các bà già ở đại đội gia đình 3 là bất mãn mặt. Lúc đến thì hớn hở tưởng lĩnh tiền, giờ tiền chẳng thấy còn bỏ thêm . Bà Hướng dù trong lòng đầy tức tối nhưng cũng đủ khôn ngoan để nhảy gây hấn với lãnh đạo lúc . Bà tự nhủ: "Thôi thì cứ đợi bộ đội tiền đòi bổ sung ."
Đang mải mê tính toán thiệt hơn, thình lình bà thấy tên vang lên loa. Theo phản xạ, bà Hướng bật dậy như lò xo: "Có!"
Chuyện gì nhỉ? Bà nội Tiểu Hồng bên cạnh cũng ngơ ngác hiểu Sư trưởng gọi đích danh bà Hướng. ngay đó, tên của bà cũng xướng lên.
"Có!" Hai bà già trân trân, đầy vẻ nghi hoặc.
Gọi bọn họ gì thế nhỉ? Có tiền bồi thường riêng ?
Bà nội Tiểu Hồng lắc đầu, linh cảm của bà mách bảo đây chẳng chuyện lành gì. Quả nhiên, giọng Diêu Sư trưởng lúc trở nên nghiêm khắc hơn hẳn:
"Việc thứ ba: Chúng nhận thư tố cáo về việc trong thời gian bão lũ, cá nhân chấp hành kỷ luật, cầm đầu gây rối, kích động nhà đòi hỏi yêu sách, gây mất định và cản trở công tác cứu trợ của đơn vị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-vo-vet-gia-san-tieu-thu-tu-ban-di-bo-doi-tim-chong/chuong-385.html.]
Ánh mắt sắc như d.a.o cau của Sư trưởng quét xuống phía : "Tạ Phượng Đệ, Lư Quế Hương! Hai bà là của chiến sĩ, vốn dĩ thuộc diện tùy quân. Vì bộ đội cảm thông cảnh khó khăn của gia đình nên mới đặc cách cấp giấy chứng nhận tạm thời để hai bà nơi nương tựa lúc tuổi già. Thế nhưng, hành vi của hai bà phản bội sự tín nhiệm và quan tâm đó!"
"Căn cứ điều 4 của Quy định dành cho nhà tùy quân: Đối với những trường hợp vô cớ gây rối, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự sinh hoạt của đơn vị, khi giáo d.ụ.c hiệu quả sẽ chấm dứt tư cách tùy quân!"
"Nay chính thức tuyên bố: Kể từ ngày hôm nay, chấm dứt tư cách tùy quân tạm thời của đồng chí Tạ Phượng Đệ và đồng chí Lư Quế Hương. Mong các gia đình quân nhân khác lấy đây bài học cảnh tỉnh!"
Đoàng!
Hai bà già như sét đ.á.n.h ngang tai. Một thì mắt tối sầm , thì chân nhũn như b.ún, cả hai cùng lúc ngã bệt xuống đất.
Lý Mai ở phía cuối phòng họp, tay ôm con c.h.ặ.t lòng. Chứng kiến cảnh tượng , cô thấy lòng trào dâng một sự sảng khoái lời nào tả xiết. Mụ già c.h.ế.t tiệt cuối cùng cũng cút xéo ! Cô dám tưởng tượng những ngày tháng sắp tới khi mụ trong nhà sẽ tự do, thoải mái đến nhường nào.
Càng nghĩ, nụ môi Lý Mai càng rạng rỡ. Thậm chí đường về khu nhà tập thể, cô còn nhịn mà bật thành tiếng.
Nửa giờ , khi về đến nhà, lính gác cổng chạy đến tìm cô: "Cô là Lý Mai ?"
Lý Mai thoáng giật : "Vâng, đây. Có chuyện gì đồng chí?"
"Bên ngoài cổng tìm cô."
Lý Mai ngơ ngác: "Tìm ?" Cô ở đây vốn chẳng quen ai, họ hàng càng , ai tìm cô giờ ?
Nga
Với tâm trạng thắc mắc, Lý Mai bế con theo lính gác cổng khu nhà tập thể. khi thấy bóng dáng đàn ông đang bên vệ đường, cô kinh hoàng thốt lên: "Sao... ông tới đây?!"
Khi thốt những lời , trong giọng của Lý Mai chỉ sự kinh ngạc, tin nổi, mà phần nhiều hơn chính là sự phẫn nộ tột cùng!
Lúc thỏa thuận rõ ràng, cô chấp nhận bỏ 300 nhân dân tệ để đổi lấy một mụn con trai. Vì mục đích đó, cô chẳng tiếc uống cả t.h.u.ố.c trợ sản, đ.á.n.h cược cả tính mạng để đứa bé sinh sớm hơn dự định. Thế mà đám , cầm tiền xong ăn gì, dám tráo cho cô một đứa trẻ câm điếc.
Cô còn kịp tìm bọn họ tính sổ, mà bọn họ gan vác mặt đến tận khu quân đội !