Hứa Phương Mẫn cúi đầu im lặng. Cô và Khương Tự sớm xé rách mặt , lấy "tình cảm" mà liên lạc? Huống hồ, sự việc tại sân ga khiến cô mất sạch mặt mũi. Bây giờ bắt cô hạ nịnh bợ Khương Tự, lòng tự tôn cho phép cô cúi đầu đó thêm nào nữa.
đối diện với chồng, cô chỉ thể khéo léo thoái thác: "Mẹ, Khương Tự , cô khó gần lắm. Hồi học cô nổi tiếng là thành phần ương ngạnh, thích loạn đấy ạ."
"Không thể nào chứ?" Thẩm phụ đột nhiên xen một câu: "Nếu tính tình như , nhà họ Hoắc thể coi trọng cô đến thế?"
"Bố con đúng đấy." Thẩm mẫu vốn là thức thời, bà sớm thăm dò chuyện: "Mẹ tuy tiếp xúc với Khương Tự, nhưng trong đại viện hễ nhắc đến cô là ai cũng khen ngợi hết lời."
"Đó là vì cô quá giỏi giả tạo thôi!" Hứa Phương Mẫn kìm cơn giận: "Bố đừng để cô lừa gạt!"
Thấy con dâu vẻ gay gắt thái quá, Thẩm mẫu nheo mắt nghi ngờ: "Mẫn Mẫn, con thật cho , hai đứa đây từng xảy mâu thuẫn gì đúng ?"
Hứa Phương Mẫn nào dám thú nhận, lập tức lắc đầu nguầy nguậy: "Không... , chỉ là con mắt cái kiểu của cô thôi."
"Không là ." Thẩm mẫu thở phào một : "Không mắt thì cứ giữ trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ lễ nghĩa. Mẹ dặn con cuối, đắc tội với ai cũng , nhưng tuyệt đối đắc tội với Khương Tự !"
"Tại ạ?" Hứa Phương Mẫn càng càng hoang mang, ngay cả Thẩm Siêu cũng đầy vẻ hiếu kỳ sang.
Thẩm mẫu hạ giọng trịnh trọng: "Bởi vì nhà họ Hoắc , e là sẽ do cô quyết định."
"Sao thể?" Hứa Phương Mẫn bật như chuyện lạ: "Nhà họ Hoắc tới bốn con trai, đến lượt con dâu tam phòng như cô lên tiếng?"
Theo thói thường, "vua yêu con cả, dân yêu con út", gia đình nào nền tảng đều sẽ dồn sức cho đại phòng, hoặc ít nhất cũng để cho con trai út. Thẩm gia hiện tại chẳng cũng theo lối đó ?
Ban đầu Thẩm mẫu cũng tin, nhưng từ khi thấy Hoắc xin nghỉ phép hẳn nửa năm để tận đảo Quỳnh Châu chăm con dâu ở cữ, bà hiểu vấn đề. Tương lai nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ giao tay tam phòng.
Vả , xét tình cảnh nhà họ Hoắc, giao cho tam phòng thì còn giao cho ai? Nhị phòng và tứ phòng một hậu cần, một nghiên cứu khoa học. Đại phòng tuy tìm , cũng là lính, nhưng cả gia đình họ ở tận vùng biên cương xa xôi vạn dặm.
Nghe chồng phân tích từng tầng một, trong lòng Hứa Phương Mẫn tràn ngập vị chua chát. Cô thầm oán hận: Khương Tự đúng là hưởng! Lúc cô sinh con, chồng đừng là chăm sóc, ngay cả điện thoại cũng chẳng thèm gọi, mãi đến khi là cháu trai mới gửi cho 300 đồng gọi là lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-vo-vet-gia-san-tieu-thu-tu-ban-di-bo-doi-tim-chong/chuong-448.html.]
Đang mải suy nghĩ, chiếc xe từ từ dừng bên đường. Hứa Phương Mẫn ngẩng đầu lên, kinh ngạc thấy đang Khách sạn lớn Kinh Thị. Cửa khách sạn ít đợi, trong đó cả bố đẻ của cô .
Hứa Phương Mẫn vô cùng cảm động. Cô ngờ chồng vốn tính toán tỉ mỉ thường ngày hào phóng chọn nơi sang trọng thế để đón gió tẩy trần cho vợ chồng cô , thậm chí còn mời cả thông gia đến.
Trong lúc hân hoan, cô quên khách sáo: "Mẹ ơi, tốn kém quá, chúng ăn cơm ở nhà là mà..."
Lời còn dứt, bóng dáng chị chồng Thẩm Đình xuất hiện. Thẩm Đình trông vẻ vội vã, chẳng kịp chào hỏi sang oán trách Thẩm mẫu:
"Mẹ! Sao bây giờ mới đến? Khách khứa đến hơn nửa , đại ca và đại tẩu đang vất vả tiếp đón bên trong kìa, ai cũng chờ đấy!"
Thẩm mẫu cũng cuống quýt: "Tàu hỏa đến muộn nên mất chút thời gian, , nhanh thôi." Dứt lời, bà sang hỏi: "Mọi việc sắp xếp cả ?"
"Họ hàng thì xong , nhưng bàn chính thì xếp thế nào vì vài khách quan trọng vẫn tới."
"Đừng vội, đưa danh sách đây xem."
Nga
Thấy và chị chồng vội vàng , Hứa Phương Mẫn ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, thế bữa tiệc là...?"
"Ôi, quên khuấy mất!" Thẩm mẫu dừng bước, vội vàng giải thích: "Phương án thiết kế Khách sạn Ngoại giao của đại ca con trúng tuyển ! Hôm nay là Chủ nhật, đều rảnh nên tụ tập chúc mừng một thể."
Nghe xong câu đó, lòng Hứa Phương Mẫn lạnh ngắt. Hóa đây là tiệc mừng công của đại phòng. Cô còn đang nghi hoặc hôm nay mặt trời mọc đằng Tây mà chồng đột xuất như thế.
Thẩm mẫu bận rộn thời gian quan tâm đến suy nghĩ của cô . Cuối cùng, chính tiếng gọi của đẻ mới kéo cô về thực tại: "Được , chồng con thiên vị cũng ngày một ngày hai. Hôm nay đông , con đừng trưng cái bộ mặt khó coi đó nữa."
"Con ." Hứa Phương Mẫn lầm bầm đáp.
Hai con đang chuyện, bà Hứa bỗng sực nhớ : " , cái cô bạn học của con, cái cô tên Khương Tự ..."
Khương Tự, là Khương Tự! Hứa Phương Mẫn giờ đây dị ứng nhất là hai từ : "Mẹ! Từ nay đừng nhắc tên cô mặt con nữa!" Dứt lời, cô nhét bé Minh lòng bà Hứa hầm hầm bỏ lên lầu.