" , nhớ mang theo cái xe đẩy đôi nhé." Cha Hoắc nhắc nhở. Hai đứa nhỏ giờ da thịt, bế tay cả ngày thì đến thanh niên sức dài vai rộng như Hoắc Đình Châu cũng rã rời.
"Vâng, để con lấy."
Chẳng mấy chốc, Hoắc Đình Châu đẩy chiếc xe đôi sân. Xe lót một lớp đệm bông mỏng, êm ái thoáng mát, đảm bảo hai nhóc lâu cũng cấn m.ô.n.g.
Sau khi sắp xếp đồ đạc cốp xe, Hoắc Đình Châu cầm lái, Khương Tự cùng hai con ở hàng ghế . Thời đó xe dây an , Hoắc cẩn thận chèn thêm mấy chiếc gối mềm phía chỗ của bọn trẻ. Như , dù xe phanh gấp xóc nảy, các bé cũng va đập.
Hai nhóc tì dường như ý thức sắp một chuyến phiêu lưu kỳ thú. Chúng ngoan ngoãn tựa ghế, đôi mắt to tròn đen láy tò mò ngắm cảnh vật lướt qua cửa sổ, hề quấy một tiếng nào. Mẹ Hoắc hiền từ xoa đầu các cháu, quên dặn dò con trai: "Đình Châu, lái xe cẩn thận nhé con."
"Con ."
Nói xong, Hoắc kéo Hoắc Đình Châu một góc thì thầm điều gì đó. Khương Tự lúc đang bận dỗ dành hai đứa nhỏ nên cũng chú ý lắm. Đến khi Hoắc Đình Châu lên xe phát động máy, cô thấy khóe môi ẩn hiện ý đầy ẩn ý, liền tò mò hỏi:
"Mẹ dặn gì mà trông vui thế?"
Hoắc Đình Châu đầu vợ con, ánh mắt lấp lánh một thứ ánh sáng khác lạ. Trước ánh thắc mắc của cô, bỗng đưa chìa khóa nhà mặt Khương Tự:
"Mẹ , tối nay chúng cần vội vàng về nhà. Nếu mệt thì cứ ghé đại viện Tây Sơn ở một đêm."
Sợ vợ nghĩ ngợi, "giấu đầu hở đuôi" bồi thêm một câu: "Ở bên đó gần vườn bách thú hơn một chút."
Nghe giọng điệu đầy vẻ hào hứng của , Khương Tự siết c.h.ặ.t chìa khóa trong tay, gò má bỗng chốc ửng hồng. Gần hơn một chút ? Cái đó rõ ràng là... chồng đang tạo điều kiện cho "gần quan ban lộc" thì !
trong lòng Khương Tự cũng hề ý phản đối. Dù hai đêm qua cũng "vất vả" đủ đường, thêm đêm nay nữa thì cũng chẳng . Hơn nữa, hai ngày nghỉ ngắn ngủi , cô cũng thực lòng trân trọng gian riêng tư chỉ hai và các con.
Thấy vợ gật đầu đồng ý, nụ gương mặt Hoắc Đình Châu rạng rỡ hẳn lên, cả như 'toả sáng'.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-vo-vet-gia-san-tieu-thu-tu-ban-di-bo-doi-tim-chong/chuong-524.html.]
Nửa giờ , chiếc xe dừng tại một bãi đất trống cạnh vườn bách thú Bắc Kinh. Hôm nay là cuối tuần, tham quan đông như trẩy hội. Những năm 70, vườn bách thú ngoài khu vực mãnh thú xây chuồng trại riêng biệt, thì đa phần các loài động vật khác đều nuôi dưỡng trong gian lộ thiên cho khách dễ quan sát.
Mấy tiếng đầu, Khương Tự vẫn còn tràn đầy năng lượng. Dù hai đứa nhỏ còn quá bé để hiểu hết, cô vẫn kiên nhẫn giảng giải cho các con từng loài một. càng về , thể lực của 'đại tiểu thư'bắt đầu chạm đáy, cô mệt đến mức nhấc nổi chân.
Nga
Thật chẳng hai nhóc giống ai, dạo mấy tiếng đồng hồ mà mắt vẫn sáng rực, hề thấy chút mệt mỏi nào. Đặc biệt là khi tận mắt thấy những con thú vốn chỉ trong tranh truyện hiện bằng xương bằng thịt, chúng hưng phấn đến độ mắt mở to tròn xoe.
"Mẹ ơi, xem kìa, nó to quá!" (Lớn hơn trong sách nhiều luôn!)
"Oa, nó còn cử động nữa kìa!" (Thần kỳ quá thôi!)
Tất nhiên, hai nhóc tì hiện tại chỉ mới bập bẹ, đây là do Khương Tự "phiên dịch" dựa những tiếng ê ê a a và biểu cảm sinh động gương mặt nhỏ nhắn của chúng. Dù mệt, nhưng thấy con vui vẻ, cô cảm thấy chuyến thực sự xứng đáng.
Cứ thế, một đẩy xe, một cầm máy ảnh lưu giữ những khoảnh khắc quý giá. Họ dạo chơi đến tận hơn bốn giờ chiều. Khi Khương Tự thực sự thể bước tiếp, Hoắc Đình Châu liền tìm một bóng cây râm mát cho cô nghỉ, còn thì kiên nhẫn đưa hai con nốt mấy khu trưng bày cuối cùng.
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng quái chiều trải dài đại lộ rợp bóng cây, cả gia đình bước trong gian yên bình, tạo nên một khung cảnh xinh ấm áp.
Bất chợt, Khương Tự để ý thấy cạnh vườn bách thú một cửa hàng quốc doanh mới mở. Mặt tiền tuy nhỏ nhưng bên trong đông khách. Bước trong, cô nhận đây giống như một dạng cửa hàng lưu niệm thời hiện đại. Ở đây bán đủ thứ: từ thú nhồi bông, bưu kỷ niệm, huy chương cho đến hộp b.út, sổ ghi chép in hình các con thú.
"Ma... ma..." Tiếng gọi sữa non nớt của Chiêu Chiêu vang lên.
Chưa kịp để Khương Tự phản ứng, hai đôi tay nhỏ xíu đồng thời vươn . Chiêu Chiêu chỉ một chú gấu trúc nhồi bông, còn Tuế Tuế thì lập tức "chốt" ngay một chú ngựa vằn.
"Được , mua cho hai con nhé~" Khương Tự mỉm , gật đầu chút do dự. Khó khăn lắm mới dịp chơi, niềm vui của các con là hết.
Nào ngờ, khi cô chuẩn trả tiền, Tuế Tuế một món đồ khác kệ thu hút: "Ma... ma..."
Khương Tự chỉ thở dài bất lực. Về thể lực, hai đứa nhỏ chắc chắn di truyền từ cha chúng, nhưng cái tính hễ thấy đồ thích là "dán mắt" rời thì... trăm phần trăm là giống ! Thôi ! Con sinh , chiều thì ai chiều?