lúc , trong đám đông bỗng vang lên một giọng nam trầm : “Xảy chuyện gì mà ồn ào ở đây? Còn thể thống gì nữa?”
Đám đông tự động tách một lối, một đàn ông trung niên mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, dáng vẻ cán bộ, bước tới.
“Chủ nhiệm Mã.” Lữ Tiểu Vân thấy đến, khí thế hung hăng ban nãy lập tức xẹp xuống một nửa.
Cô định mở miệng giải thích thì trai trẻ lúc cãi với cô nhanh nhảu : “Chủ nhiệm Mã, chuyện là thế . Nữ đồng chí mua khá nhiều đồ, nhờ nhân viên bán hàng kiểm tra hóa đơn, nhưng cô nhân viên nhất quyết chịu! Lại còn định thu đồ về, cho nữ đồng chí mua nữa.”
Chỉ vài ba câu ngắn gọn tóm tắt rõ ràng sự việc.
Chủ nhiệm Mã liếc Lữ Tiểu Vân một cái, ánh mắt giận mà uy: “Có chuyện như ?”
“Chủ nhiệm Mã, ! Ngài đừng họ bậy.”
Việc từ chối cho khách hàng kiểm tra hóa đơn tuy tội tày đình, nhưng nếu thật sự truy cứu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc bình bầu lao động tiên tiến cuối năm của cô . Lữ Tiểu Vân đương nhiên sống c.h.ế.t cũng dám thừa nhận.
Không những chối bay chối biến, lời của cô còn hàm ý nhấn mạnh hai việc.
Thứ nhất, cô hề tính sai, là do nữ đồng chí lời con gái nhỏ linh tinh nên cứ một mực khăng khăng hóa đơn vấn đề.
Thứ hai, nữ đồng chí mua quá nhiều đồ một lúc, chỉ riêng việc tìm hàng và tính tiền ngốn mất hơn bốn mươi phút, ảnh hưởng nghiêm trọng đến các khách hàng khác. Việc cô phản ứng như cũng là lý do chính đáng.
Dừng một chút, Lữ Tiểu Vân thêm dầu lửa: “Chủ nhiệm Mã, ở đây bao năm từng thấy khách hàng nào như cô , mua sắm kiểu vơ vét như .”
Chiêu Chiêu còn nhỏ, hiểu hết những lời vòng vo tam quốc của lớn, nhưng một điều cô bé rõ, bèn lên tiếng: “Cháu tính sai, là cô tính sai .”
Nghe thấy thế, Lữ Tiểu Vân tức đến bật : “Bạn nhỏ ơi, khoác lác cũng đường mà chứ? Nhiều đồ như , cháu còn chẳng giá cả từng món, mà tính ?”
Đừng là một đứa bé vắt mũi sạch, ngay cả các cô việc ở bách hóa bao nhiêu năm, cũng chỉ nhớ mang máng giá cả các mặt hàng, ai dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo sai một xu?
Mọi xung quanh cũng cảm thấy cô lý, bắt đầu xôn xao bàn tán.
“Đứa bé trông mới ba bốn tuổi thôi nhỉ?”
“Trẻ con tầm đó, đếm từ một đến mười cho rành rọt là giỏi , thể tính toán những con phức tạp như thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-sau-khi-vo-vet-gia-san-tieu-thu-tu-ban-di-bo-doi-tim-chong/chuong-659.html.]
“ , đoán là nó lớn tiền nong đúng nên cũng hùa theo vài câu thôi.”
“Chuẩn , lời trẻ con cho vui cửa vui nhà, thể tin là thật …”
Cuối cùng, chính giọng kiên định của Khương Tự cắt ngang những lời bàn tán ồn ào: “Con gái tính toán , và việc nhân viên bán hàng trách nhiệm kiểm tra giá cả , là hai chuyện khác .”
Cô dừng một chút, nhướng mày thẳng Lữ Tiểu Vân: “Hơn nữa, cô con bé giá cả? Vừa khi cô hóa đơn, giá của mỗi món đồ cô đều to lên một đấy thôi.”
Nga
Lữ Tiểu Vân đúng là giá, điều ai phủ nhận, nhiều gần đó đều thấy.
vấn đề là, cô chỉ lướt qua một duy nhất!
Một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, thể ghi nhớ hết, huống chi là cộng nhẩm tổng giá trị?
Nghĩ đến đây, Lữ Tiểu Vân hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh thường: “Bây giờ hươu vượn cũng vô ích. Cô kiểm tra chứ gì? Được thôi! Bây giờ sẽ tính cho cô xem.”
“ nhé, nếu cuối cùng tính giá cả sai một xu so với hóa đơn của , thì cô tính ?”
Khi thốt những lời , Lữ Tiểu Vân tự tin đến mức gần như kiêu ngạo.
Làm việc ở đây, kỹ năng gảy bàn tính là yêu cầu bắt buộc. Huống chi, quầy hàng của bọn họ là quầy chủ lực của cả cửa hàng bách hóa. Mỗi ngày tiếp đón một ngàn thì cũng tám trăm lượt khách, cô việc ở đây năm sáu năm trời, từng để xảy sai sót nào hóa đơn!
cô quên mất một điều, ai cũng khả năng mua một lúc khối lượng hàng hóa khổng lồ như .
Khương Tự nhướng mày, trả lời trực tiếp mà hỏi ngược : “Vậy nếu cô tính sai thì ?”
Lữ Tiểu Vân đang cơn bực tức, kịp suy nghĩ liền buột miệng: “Nếu tính sai, phần chênh lệch sẽ đền cho cô, thiếu một xu!”
Khương Tự chẳng màng đến chút tiền lẻ đó, nhưng đối phương mạnh miệng đề nghị, cô cũng nỡ từ chối.
“Được.” Cô gật đầu, bổ sung thêm: “Ngoài việc đền tiền, cô còn xin và con gái .”
“Được, xin thì xin ! Sợ gì chứ!” Lữ Tiểu Vân đồng ý ngay tắp lự.
Chủ nhiệm Mã vốn định dĩ hòa vi quý, ngờ cô nhân viên nhanh nhảu đoảng như , ông suy nghĩ một chút : “Vậy các cô cùng văn phòng , đừng đây chậm trễ việc mua sắm của …”