Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:26:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nước hồ nhanh ch.óng thấm thuyền, đế giày của Giang Tri Chi nhanh ch.óng thấm ướt.”

 

Vẻ mặt lười biếng của cô đột nhiên trở nên tập trung, xổm xuống, ghé sát , mới phát hiện thuyền ai đó ác ý đục một lỗ nhỏ, những dấu vết quá mới.

 

Trong đôi mắt hạnh của Giang Tri Chi lóe lên tia sáng đầy hứng thú, kẻ nào tốn công tốn sức đến hại cô thế ?

 

Hàng loạt biến cố khiến Mạnh Tự Cẩm đang cầm mái chèo đờ , thể nào ngờ tới chiếc thuyền cho mi-ễn ph-í dễ dàng hỏng hóc như .

 

Uổng công mới khoe khoang mặt hai cô gái nhỏ là cửa gặp việc , nhân phẩm bùng nổ, đúng thật là mất mặt quá thể, mất mặt đến tận nhà .

 

Mạnh Tự Cẩm ơi là Mạnh Tự Cẩm, thấy hổ ?

 

Lúc mới phản ứng , lưng lập tức toát mồ hôi lạnh:

 

“Chẳng lẽ đó cố ý đưa thuyền cho ?”

 

“Quả nhiên con đúng là nên ham rẻ, chắc chắn chẳng chuyện gì !

 

định cái gì chứ?”

 

“Đại lão, chúng giờ thế nào?

 

Bỏ thuyền ?”

 

Mạnh Tự Cẩm hung hăng lườm chiếc thuyền , nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, vô cùng phẫn nộ.

 

May mà đại lão Giang kịp thời phát hiện điểm bất thường, nếu hậu quả thật khó lường.

 

Tư Mạt Lỵ bờ há hốc mồm, tim đ-ập nhanh, lo lắng bước tới:

 

“Nếu tất cả chúng đều lên chiếc thuyền , thuyền lật, thể nước sặc đến ch-ết nửa phần mất.”

 

Cho đến tận bây giờ Tư Mạt Lỵ vẫn còn sợ hãi, vì cô là bơi, thuộc kiểu “ nhát ham chơi".

 

Nếu hôm nay ngã nhào ở đây, chẳng cô cũng chịu khổ sở !

 

“Thông minh!”

 

Giang Tri Chi :

 

“Mọi đoán đúng một nửa , ở đây chắc chắn hãm hại chúng , nếu thể cho tất cả chúng rơi xuống nước, thì mục đích của kẻ đạt một nửa.”

 

“Sự việc bất thường tất điềm , chúng bây giờ tương kế tựu kế, cứ đ-ánh cược một ván, dụ kẻ .”

 

Lần tóm kẻ thì sẽ còn hãm hại thứ hai, thứ ba, chi bằng nhân lúc một mẻ hốt gọn.

 

“Dù chúng cũng phát hiện , bất kể đối phương bây giờ đang trốn ở , chúng đều ưu thế.”

 

Mắt Tư Mạt Lỵ và Mạnh Tự Cẩm sáng lên, “Đại lão, cô xem thế nào, chúng lời cô.”

 

Giang Tri Chi hiệu cho hai ghé gần, khóe miệng nở một nụ ranh mãnh.

 

“Người đưa thuyền cho trông thế nào?”

 

“Hắn trông gian xảo lắm, bên mặt trái còn một nốt ruồi đen thật lớn.”

 

“Mọi lát nữa cứ thế ...”

 

Ba tụ một chỗ, mắt sáng rực lên, đầy những nụ xa....

 

Mười phút .

 

Mễ Nhu Nhu đội mũ, mặt quấn khăn lụa che giấu gương mặt thật kỹ, cô nhanh ch.óng tới mặt đàn ông đó.

 

“Anh chắc chắn đưa thuyền cho cái thằng ngốc đó chứ?”

 

Người đó đảo mắt trắng dã, tức giận :

 

“Chị gái ơi, chị xem lúc bọn họ còn ở bờ nữa ?”

 

“Chị thực sự coi việc ?

 

Cất công chạy từ xa tới đây để lừa chị chơi chắc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-191.html.]

 

“Uổng công đục thuyền, tốn bao công sức tiếp cận cái thằng ngốc đó, mệt ch-ết !

 

Chị thế mà còn nghi ngờ ?”

 

Người đó tiến gần Mễ Nhu Nhu thêm một bước, chộp lấy mái chèo trong tay cô , nhổ một ngụm nước bọt:

 

“Mẹ kiếp!

 

Chị định nhận nợ đấy chứ?”

 

Mễ Nhu Nhu cuống đến mức mồ hôi đầm đìa, đột nhiên đó đẩy mạnh một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, cô tức giận lườm đó một cái, mắng:

 

“Buông tay !”

 

“Đừng nhảm nữa, cầm tiền cút nhanh !”

 

Người là do Tề Diệu giới thiệu tới, tưởng cũng chẳng cái gan ch.ó đó mà hại .

 

Quả nhiên đó nhận tiền xong liền lập tức cút thật xa.

 

Mắt Mễ Nhu Nhu ngừng liếc trộm xung quanh, vốn dĩ bàn bạc với Tề Diệu, khi đưa tiền cho đó thì sẽ nấp gần đây đợi xem kịch .

 

Chỉ cần theo lời Tề Diệu , cái phụ nữ họ Giang lật thuyền rơi xuống nước, những đàn ông khác cứu, chạm , nhà họ Lục còn đứa con dâu ?

 

Lục Tinh Trầm còn thích cái phụ nữ họ Giang ?

 

Còn cần cô nữa ?

 

Mễ Nhu Nhu lo lắng đến mức bắp chân nhũn , vội vàng tìm kiếm bóng dáng của Lục Tinh Trầm.

 

Vở kịch , thời khắc mấu chốt thể thiếu Lục Tinh Trầm.

 

Mễ Nhu Nhu tự an ủi trấn tĩnh , trong lòng ngừng lẩm bẩm, chỗ Tề Diệu thực sự chọn sai chứ?

 

Nơi căn bản vị trí thích hợp để ẩn nấp mà!

 

Nhìn một cái là thấy ngay!

 

Đợi mãi thế cách, ngộ nhỡ tới nhận , thế thì cô và Tề Diệu đều tiêu đời hết.

 

Rốt cuộc trốn ở đây?

 

Tim Mễ Nhu Nhu đ-ập loạn xạ, cố gắng nuốt nước bọt, đột nhiên thấy con thuyền đ-ánh cá neo đậu cách đó xa.

 

Vừa nãy đó chính là nấp ở đây, an , sẽ trốn trong ?

 

nhanh ch.óng chạy tới bên thuyền, dù cũng là từ trong đại viện , chân tay cũng coi như lanh lẹ.

 

hít một thật sâu, một cái nhảy vọt, thuận lợi nhảy lên thuyền.

 

Mễ Nhu Nhu khom trốn trong khoang thuyền, ngay lúc cô đang đắc ý thì bất chợt một bóng nhảy xuống thuyền của cô , khiến cô sợ đến mức biến sắc.

 

“Là ?!”

 

“Sao ở đây?”

 

Người mặt cô , cao một mét bảy tám, tóc chải kiểu ba bảy, mặt mang theo nụ lẳng lơ, chính là tên côn đồ mới chuyển tới lâu —— Đồng Vĩ Kiên.

 

Sự si mê điên cuồng trong lòng Đồng Vĩ Kiên gào thét, ngạo mạn :

 

“Sáng sớm khỏi cửa thấy cô và con họa mi đoàn văn công lén lén lút lút, nên theo hai đấy.”

 

“Sao nào, chỉ cho phép cô thiết kế khác, khác thiết kế cô ?”

 

Hồi Đồng Vĩ Kiên mới chuyển đến đại viện, phụ nữ đầu tiên gặp chính là Mễ Nhu Nhu, hai vì hiểu lầm mà xảy xích mích.

 

Đồng Vĩ Kiên thấy cô vẻ thẹn thùng vẻ bực bội, mái tóc đen nhánh xõa xuống, gió nhẹ thổi qua, vài lọn tóc xanh dán lên đôi môi đỏ mọng mọng nước, chỉ cảm thấy tâm ý dâng trào, càng lúc càng mê , lẽ là ánh mắt quá lộ liễu, nên từ ngày đó Mễ Nhu Nhu luôn tránh mặt Đồng Vĩ Kiên.

 

Đồng Vĩ Kiên tiến thêm bước nữa, nhưng nhà họ Mễ mắt cao hơn đầu, trong mắt chỉ quyền thế, một lòng chỉ vì bám víu nhà họ Lục.

 

Nếu Mễ Nhu Nhu thể gả nhà họ Lục, kéo theo cả nhà họ Mễ lên như diều gặp gió, vẻ vang vô hạn.

 

 

Loading...