Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:41:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Tinh Trầm vẫn luôn theo vui vẻ, bụng phiên dịch:

 

“Đến đến đến!”

 

Lục Tinh Trầm đặt chiếc ghế đẩu nhỏ ở phía , ánh mắt hiệu lát nữa Giang Tri Chi đây, Giang Tri Chi gật đầu, may mà những phía đều xuống , nếu dùng tuyệt chiêu lên ghế đẩu mới thể thấy phim.

 

Ánh mắt nghi hoặc của Giang Vọng đảo qua đảo Lục Tinh Trầm và Giang Tri Chi.

 

Lục Tinh Trầm rùng một cái, ngữ khí cà chớn:

 

“Làm gì?

 

Lão Giang cứ mãi, là hơn phim ?”

 

nhổ !”

 

Giang Vọng dứt khoát mắt thấy tâm phiền, hai tay xoa xoa da gà cánh tay, tức giận mắng:

 

“Cái mồm ch.ó của thể tiếng ?”

 

Đến mức thêm Lục Tinh Trầm một cái cũng thấy chướng mắt vô cùng.

 

Giang Tri Chi xuống, một tay tùy ý túm tà váy chỉnh đốn , túi ngải cứu, cũng sợ muỗi đến đốt, chẳng mấy chốc cô câu chuyện trong bộ phim chiến tranh thu hút.

 

Lục Tinh Trầm liếc về phía , phía chỉ hai ba đồng đội ở đó, với chiều cao cũng cần lo lắng sẽ chắn tầm mắt của khác.

 

Anh cứ như canh giữ ở lưng cô gái nhỏ.

 

Phần lớn thời gian, đều đang nụ của cô, vờ như vô tình dời tầm mắt .

 

Thỉnh thoảng chạm ánh mắt của em khác, ngược còn tâm tình nhếch môi với đồng đội một cái.

 

Dọa cho tim đồng đội đ-ập loạn xạ, luôn cảm thấy Lục Doanh trưởng mà một cái, là sắp xui xẻo .

 

Ghế đẩu nhỏ của Giang Vọng đặt ngay cạnh em gái , một m-ông xuống, hai chân mở rộng.

 

M-ông còn ấm chỗ mấy phút, lập tức cảm nhận một ánh mắt nóng rực cứ quét về phía bọn họ.

 

Đốt ngón tay Giang Vọng từng cái từng cái gõ đùi, đôi mắt giống như một loại lợi khí trinh sát chính xác cao, nhắm trúng Đoàn trưởng đoàn Hai Tiền Tam Thụ, miệng phát tiếng mắng một câu quốc túy.

 

Tiền Tam Thụ vẫn luôn tìm kiếm bóng dáng của Giang Vọng và Giang Tri Chi, vất vả lắm mới tìm thấy, kịp thêm cái nào, kịp phòng hình cao lớn vạm vỡ như gấu đen của Giang Vọng chắn mất.

 

Nhìn cái vẻ mặt hất hàm tự đắc lưu manh của lão Giang, tức đến mức ngứa răng.

 

Cái thằng cha nhà giảng võ đức, ch-ết tiệt!

 

Ai mà thèm cái thằng đen thui như chứ?

 

Giang Vọng hừ một tiếng, lông mày sắp vểnh lên tận trời, giơ nắm đ-ấm to như bao cát lên để tỏ ý kính trọng.

 

Còn nữa?

 

Tin gọt ch-ết !

 

Có bản lĩnh thì qua đây chuyện mặt !

 

Đoàn trưởng đoàn Hai Tiền Tam Thụ lẩm bẩm:

 

“Kẻ ngốc mới qua đó.”

 

Cái bộ dạng của giống như là chuyện ?

 

xem như , cái lão già từ đầu đến cuối đều ý định buông tha cho .

 

Lần một hồi vui liền gây hấn với .

 

Lần tới chuyện nữa, ngay cả mạng cũng cho bay màu luôn .

 

Bỏ , xem phim!

 

Phim hơn cái mặt thối của Giang Vọng!

 

Xem phim một nửa, Giang Tri Chi cảm thấy khát nước, thế là cúi đầu tìm tìm bình nước quân dụng mang theo.

 

Trong chớp mắt, mắt cô đột nhiên xuất hiện một bàn tay lớn đặc biệt đẽ.

 

Trên tay cầm một cái bình nước.

 

Thấy cô chút ngơ ngác nhận, bàn tay thon dài cân đối dịch gần về phía cô thêm một chút, giơ bình nước lắc lắc.

 

“Chẳng khát ?”

 

“Áo bông nhỏ cũng chu đáo bằng nha.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-213.html.]

Giang Tri Chi hì hì , giống như một con hồ ly nhỏ xảo quyệt, tiếng động :

 

“Cộng điểm nha.”

 

Người đàn ông thuận tay cầm lấy áo khoác của cô, khoác lên vai cô.

 

“Ban đêm lạnh, đừng để cảm.”

 

Người đàn ông nhịn chậm rãi thành tiếng:

 

“Nếu , lão Giang sẽ gọt mất.”

 

Chương 149 Đến tìm kẻ lương tâm, tiền tuyến

 

Giang Vọng:

 

“……”

 

Anh dịch ghế đẩu nhỏ phía một chút, cùng hàng với Lục Tinh Trầm, giễu cợt thành tiếng.

 

“Lão Lục, dạo ngày càng nhiều đấy.”

 

Cứ cảm thấy hết đến khác thách thức giới hạn của lão Lục, nhưng cái tên chính là còn nóng nảy như nữa.

 

Chẳng lẽ lão Lục cô gái thích , tính tình đều đổi ?

 

Giang Vọng tò mò ch-ết.

 

Thời gian qua đều quên mất dò la tình hình của em .

 

“Đến mức đó ?

 

Đến mức đó !”

 

“Cậu bí mật cho một thôi, đảm bảo, sẽ giữ bí mật!”

 

Phải đúng đúng đúng, chắc chắn sẽ giữ bí mật.

 

Sau đó một cái cẩn thận liền chi-a s-ẻ cho con nhóc .

 

Giang Tri Chi vểnh tai , đến mắt cong cong.

 

Lục Tinh Trầm:

 

“Khụ!”

 

“Đợi cơ hội, kể cho .”

 

Giang Vọng nhẹ một tiếng:

 

“Đến nước còn giấu giếm, xem đều sốt ruột thành cái dạng gì ?”

 

“Hay là xử lý nhà của cô gái nhà ?”

 

da dày thịt b-éo, ch-ết cũng lột một tầng da cũng .”

 

Niềm tin bảo vệ cải trắng nhà trong lòng Giang Vọng càng sâu sắc hơn.

 

Cô gái nhỏ non nớt nhà , tuổi còn trẻ con lợn thối ủi mất, đổi trai em trai nhà nào cũng nuốt trôi cục tức chứ?

 

Ai mà nhịn ?

 

Lục Tinh Trầm thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm của rể tương lai đang lóe lên tín hiệu nguy hiểm, một đoán liền đoán đại ca đang nghĩ gì trong lòng.

 

Khiến vô thức lên tinh thần.

 

Chỉ là, đôi mắt đen láy của Lục Tinh Trầm còn che giấu dã tâm nữa .

 

……

 

Ngày hôm .

 

Giang Tri Chi bắt đầu ngâm trong Viện nghiên cứu Y tế của quân khu.

 

Vì Đường lão và Tư lão hào phóng như , cô thể xứng đáng với những d.ư.ợ.c liệu ?

 

Đường lão và Tư lão đều một dự án lớn trong tay theo dõi, lúc ngược qua xem Giang Tri Chi đang cái gì.

 

Đến buổi trưa, Giang Tri Chi vẫn nỡ rời , một lòng đắm chìm trong việc chế thu-ốc.

 

Quân y Thải Linh sống ở tầng hai ký túc xá quân y mang theo lòng hiếu kỳ lên tầng ba, thấy cửa khóa, chẳng lẽ cô gái nhỏ buổi trưa về nghỉ ngơi ?

 

thả lỏng đầu óc xuống, thấy Lục Doanh trưởng mà bình thường cô trốn còn kịp rời .

 

 

Loading...