Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:41:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quả nhiên ông trời chiếu cố chiến sĩ Hoa Quốc của chúng !”

 

Hôm nay, dùng thịt lợn rừng để bồi dưỡng thêm cho các chiến sĩ!...

 

Cùng lúc đó.

 

“Quân y ?”

 

“Đoàn trưởng Cố của đoàn một thương , cần bác sĩ gấp!”

 

Các quân y đang đất vội vàng bật dậy, trong nháy mắt vây quanh.

 

“Đây là trúng đ-ạn ?

 

M-áu chảy nhanh hơn cả vòi nước nữa!

 

Thu-ốc cầm m-áu còn ?”

 

“Hỏng , thở của đoàn trưởng Cố càng lúc càng yếu, bắt đầu cấp cứu .”

 

Ba phút , m-áu của đoàn trưởng đoàn một Cố Thanh Bái cầm .

 

vị trí trúng đ-ạn của ông là ở bụng, sức va chạm của viên đ-ạn, gây khó thở ở mức độ nhất định.

 

Hơn nữa đều , đ-ánh vị trí như , các mô bên trong phá hoại nghiêm trọng .

 

Vết thương nội tạng do vết rách sâu như gây căn bản cách nào cứu mà!

 

Đoàn trưởng Cố căn bản trụ nổi nữa !

 

Cộng thêm việc môi trường hiện tại của bọn họ căn bản đủ điều kiện để phẫu thuật lấy đ-ạn , một phần quân y lắc đầu, bất lực cứu chữa.

 

“Không !

 

Các đều nghĩ cách cứu đoàn trưởng Cố cho !”

 

“Đoàn trưởng Cố là của !

 

Trước đây khi lâm bệnh nặng, chính đoàn trưởng Cố đưa bộ tiền lương của ông cho , để gửi về cứu mạng già.”

 

“Có một ném lựu đ-ạn, cẩn thận ném lựu đ-ạn xuống ngay gần , chính đoàn trưởng Cố một cú nhào tới đẩy xuống cái hố đất bên cạnh, lúc đó mới giữ cái mạng nhỏ .”

 

“Đoàn trưởng Cố là một đoàn trưởng tận tụy, càng là cả của chúng !”

 

“Làm ơn, xin các quân y nhất định cứu đoàn trưởng Cố!”

 

Con của Cố Thanh Bái như thế nào, đều .

 

Ông là kiểu cán bộ kỳ cựu nghiêm túc, nhưng ông đem bộ tâm huyết đổ dồn bộ đội, thậm chí thời khắc nguy nan vì cứu em mà đỡ lấy một đòn chí mạng.

 

Đau lòng và bi thương như thủy triều trong nháy mắt ập đến bao trùm, ít binh lính mắt đỏ hoe, vô cùng khó chịu.

 

Trong vài nhịp thở, sắc mặt đoàn trưởng Cố càng lúc càng trắng bệch, cũng trở nên còn tỉnh táo nữa.

 

“Đoàn trưởng Cố, trụ vững nhé!”

 

“Đoàn trưởng Cố!!!”

 

“Đoàn trưởng Cố!!!”

 

“Đoàn trưởng Cố!!!”

 

“...”

 

Thái Linh trợn to mắt, hai mắt đong đầy nước mắt, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nghĩ đến một !

 

“Tri Chi...”

 

Có hai ẩn nấp trong đám đông, ánh mắt sắc bén ngừng quét về phía xung quanh.

 

Chương 156 À, nhắm !

 

“Thái Linh đang cái gì ?

 

Cậu điên ?”

 

Các quân y cùng đợt với Thái Linh lo sốt vó, từng một tức chịu .

 

Quân khu tỉnh H của bọn họ trình độ thế nào, đều nắm rõ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-224.html.]

Thái Linh đối với Giang Tri Chi niềm tin lớn đến mức nào ?

 

ma nhập ?

 

Nhìn thấy những quân y thâm niên kinh nghiệm xung quanh đều lắc đầu bó tay, bọn họ dù lo lắng cho đoàn trưởng Cố đến mấy, cũng thể đẩy Giang Tri Chi chứ!

 

Bây giờ đều coi chuyện là thật , vạn nhất Giang Tri Chi thực sự , chẳng là tiến thoái lưỡng nan ?

 

sẽ thực sự xong đời đấy!

 

“Đây chẳng khó bác sĩ Giang ?”

 

“Đám quân y các thật là hồ đồ, chuyện căn bản thể nào.”

 

“Đã là hành y đều thể nhịn , thể lấy chuyện tính mạng trò đùa chứ?”

 

“Mọi thấy ?

 

Hai chính là của Viện nghiên cứu y học tỉnh lân cận đấy!”

 

“Một tên là Đào Bảo, một tên là Tôn Kiện, hai bọn họ đều nổi danh hơn bác sĩ Giang nhiều, hai bọn họ trong đám đông lên tiếng, đây chẳng là quá rõ ràng ?”

 

“Các quân y quân khu tỉnh H các tham gia náo nhiệt cái gì?”

 

Các quân y của quân khu tỉnh H cả trái tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng ng-ực .

 

Bọn họ ấn tượng với Đào Bảo, chính là cái lúc bọn họ mới đến doanh trại, châm chọc đội ngũ mang theo một cô gái nhỏ!

 

Tôn Kiện thì gì, mặt luôn nở nụ , lúc phát thu-ốc cầm m-áu ở phía , tỏ khá hứng thú tới ngóng.

 

Bị công khai chỉ tên, mặt Tôn Kiện vẫn nở nụ , nhưng nửa khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối.

 

Đào Bảo c-ơ th-ể đều cứng đờ, sắc mặt còn khó coi hơn cả ăn phân, vì thể diện, cằm hất lên thật cao:

 

“Đều gì?

 

Những gì cần đây , chịu , chẳng lẽ định dùng s-úng ép ?”

 

kêu cái gì chứ?

 

Không s-úng b-ắn chim đầu đàn ?

 

Anh bây giờ thể thế nào chứ?

 

Anh cũng thần tiên trời!

 

Dĩ nhiên câu thể phun , nếu kiểu gì cũng chụp cho cái mũ mê tín mà bắt .

 

Sự ngạc nhiên và cạn lời trong mắt Tôn Kiện thoáng qua, nhanh chuyển thành nụ đầy thiện ý:

 

“Bác sĩ Giang hai ngày nay là thu-ốc cầm m-áu, là cấp cứu sạch vết thương cho các chiến sĩ, tất cả những chuyện đều là vì chiến sĩ Hoa Quốc của chúng , các vị đây ai nỗ lực hơn cô ?

 

Cho dù cuối cùng cô cứu đoàn trưởng Cố, cũng đừng khó bác sĩ Giang, bác sĩ Giang cũng chỉ là còn trẻ, kinh nghiệm còn thiếu một chút.”

 

điểm xuất phát của cô .”

 

Anh hận thể để bọn họ nhanh ch.óng đẩy Giang Tri Chi , mới thể vững đài câu cá chứ!

 

Trước đây Giang Tri Chi thể đưa thu-ốc cầm m-áu và các loại thu-ốc cấp cứu khác, khiến vô cùng kinh động .

 

Bây giờ lúc đoàn trưởng Cố đang giữa ranh giới sinh t.ử, Giang Tri Chi sẽ thế nào?

 

Tôn Kiện xem thử, vị bác sĩ Giang bí ẩn còn giấu bí mật lớn lao gì, đối với “bọn họ” mà tác dụng .

 

Cho nên hiện tại ít cho Giang Tri Chi, tạo cho cô nhiều kỳ vọng từ .

 

Còn về việc kỳ vọng biến thành thù hận ?

 

Hiện tại vẫn .

 

Đào Bảo càng mắt càng trợn to, tức giận quát:

 

“Cậu chắc là phản bội chứ?

 

Cậu thừa ưa cái con nhóc Giang Tri Chi đó, còn giúp nó ?”

 

Đào Bảo khó chịu, cực kỳ khó chịu.

 

Vốn dĩ mới là tài năng thiên phú nhất trong đợt quân y , những bậc tiền bối nhà họ Tôn sắp xếp thỏa cho , chỉ cần tỏa sáng ở đây, biểu hiện xuất sắc, khi về, vị trí trong Viện nghiên cứu y học chắc chắn là vững chắc , càng hy vọng thăng tiến thêm một bậc.

 

 

Loading...