Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 296
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàn vứt bà già nhà đầu.”
Nông Xuân Hoa dở dở , lau giọt mồ hôi trán, sải bước đuổi theo.
Vài phút , một thím tinh mắt thấy bóng dáng Giang Tri Chi, vội vàng rống lên một tiếng:
“Tránh hết , để vợ tiểu Lục qua."
Đám các chị dâu vốn dĩ đang đông đúc như thủy triều rút về hai bên, tự giác nhường con đường ở giữa.
Thôi Ái Liên phía bàn chân to của ai dẫm cho mấy phát, đau đến mức nước mắt trào :
“Nhìn chứ!
Nông...
đ-âm sầm !"
Nguy hiểm quá, suýt nữa thì thốt ba chữ “ nông thôn"!
Ai bảo cô đụng một cái đinh lớn như Giang Tri Chi chứ!
Giang Tri Chi mỉm với , rảo bước tới mặt nhân viên bưu tá trẻ tuổi, lịch sự :
“Ngại quá, để đợi lâu."
“Không , , chúng phục vụ nhân dân mà."
Nhân viên bưu tá trẻ tuổi thấy nhà xinh giống thường chỉ hào phóng mà còn lịch sự, thiện cảm trong lòng tăng lên mấy phần.
Nhân viên bưu tá trẻ tuổi xác nhận danh tính của Giang Tri Chi, tiên giao hai bức thư tay Giang Tri Chi, đó từ túi bưu tá lấy hai tờ phiếu gửi tiền, hai tay đưa cho Giang Tri Chi.
“Hai bức thư cộng thêm hai tờ phiếu gửi tiền, mời cô ký nhận."
Giang Tri Chi cũng đưa hai tay nhận thư và phiếu gửi tiền, cúi đầu lướt qua tiền phiếu gửi tiền.
Trong lòng đột nhiên thấy sướng rơn, lắm!
Tiền bản quyền xuất bản in thêm đầu tiên cho hai cuốn truyện tranh của cô tới !
Cảm giác mát ăn bát vàng thật là phê!
Lúc các chị dâu ở hàng đầu tiên tinh mắt thấy tiền một tờ phiếu gửi tiền, những ba mươi đồng!
“Vợ tiểu Lục, cái ... cái ...
đây là địa chỉ của 'Hoa Hạ Nhật Báo' ?"
“Đây là nhuận b.út ạ?"
Đặc biệt là những chị dâu chữ càng nhiệt huyết sôi trào, ông nhà bọn họ thích “Hoa Hạ Nhật Báo" lắm, trong nhà đầy rẫy báo “Hoa Hạ Nhật Báo", mấy chữ bọn họ thể nhận ?
Giang Tri Chi mỉm gật đầu:
“Vâng ạ."
Như cũng , nguồn thu nhập , cho dù cô mua thêm nhiều đồ về ăn thì khác cũng đây là do cô bài kiếm , kiếm tiền thì đối xử với bản một chút thì ?
“Lợi hại!"
Nhân viên bưu tá trẻ tuổi giơ ngón tay cái với Giang Tri Chi, đó thành nhiệm vụ lên xe đạp, tiếp tục phấn đấu.
Lúc , đám đông náo nhiệt hẳn lên, kích động vây quanh bốn phía Giang Tri Chi, líu lo :
“Vợ tiểu Lục thật tài giỏi!
Chính cô là rạng danh nhất!
Viết bài, kiếm nhuận b.út, xem một kiếm những ba mươi đồng đấy."
“Vậy vợ Doanh trưởng Lục còn là một tay lách nữa!
mà, chính là một cô gái tiền đồ!
từ lâu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-296.html.]
“Đi , bốc phét ngượng, nãy là ai vợ tiểu Lục tiêu xài hoang phí nhỉ?
Cũng xem kiếm tiền trợ cấp gia đình, thể ăn sạch cả nhà ?
Người tiêu thế nào thì tiêu thế đó."
“Thật ngưỡng mộ, nhuận b.út , thể ăn ngon mặc , đúng là cuộc sống thần tiên mà."
“Khu tập thể chúng xuất hiện thêm một học thức!
Cũng quá lợi hại !"
“Bài thể 'Hoa Hạ Nhật Báo' trúng thì bài đó lợi hại thế nào chứ, đây là bài đầu tiên trong khu tập thể chúng đấy!
Vợ tiểu Lục rạng danh khu tập thể chúng !"
Chương 205 Không trong doanh trại, nhưng trong doanh trại cũng là vinh quang của cô
“Ha ha ha ha chúng cũng thơm lây ."
Các chị dâu trong khu tập thể ngưỡng mộ đến phát điên, tận hai tờ phiếu gửi tiền cơ, tờ bao nhiêu tiền.
Chỉ riêng một tờ phiếu gửi tiền ba mươi đồng thôi đủ khiến mắt bọn họ lòi ngoài .
Những năm , một công nhân vinh quang thu nhập một tháng từ 20 đến 40 đồng, công nhân kỹ thuật từ 30 đến 50 đồng, nhân viên kỹ thuật cán bộ cao cấp đạt tới 60 đến 80 đồng, nhưng bộ phận nhiều.
Không bọn họ nghi ngờ tai , mà là chuyện thực sự quá mang tính xung kích.
Chỉ một bài mà trực tiếp bằng lương một tháng của , quá là kinh hoàng.
Hiện tại gạo hơn một hào một cân, lúa khô một trăm cân bán chín đồng bảy, thịt lợn mỗi cân từ sáu hào tám đến tám hào tư, vải thô hai hào ba một thước, vải bông mua một mét thì từ một đồng hai đến một đồng tám, cho nên trong lòng các chị dâu đang nghĩ, ba mươi đồng của Giang Tri Chi thể mua nhiều gạo, thịt lợn và vải vóc , những thứ là thứ bọn họ trân quý.
Trời đất ơi, quy đổi như , càng ngưỡng mộ hơn.
“Đăng báo !
Dì đăng báo !"
Lũ trẻ và Đậu Đậu Nha Nha vui mừng nắm tay xoay vòng vòng, đôi mắt trong veo lấp lánh, sùng bái Giang Tri Chi.
“Các chị quá khen , vẫn còn kém xa lắm ạ."
Giang Tri Chi nhịn thành tiếng, giọng trong trẻo mà êm tai mang theo ý nồng đậm, niềm vui lây lan sang cả những xung quanh.
Nông Xuân Hoa nhịn lớn:
“Em Chi của chúng chính là dựa bản lĩnh của để kiếm tiền nuôi gia đình, ăn ngon một chút thì chứ, ăn gạo nhà các mà quản rộng thế."
Giang Tri Chi :
“Phụ nữ đối xử với bản một chút, chẳng lẽ đợi đàn ông tới ?
Phụ nữ yêu thương bản , ngay cả bản còn yêu thì khác sẽ tới yêu ?"
Những thím quan hệ với Nông Xuân Hoa vô cùng tán đồng gật gật đầu, mặc dù đặt lên bọn họ thì chỉ ba chữ —— nỡ.
Bọn họ luôn tiết kiệm từng đồng để dành cho con cái dùng.
Bình thường tiêu ít một chút, để dành cho đàn ông tiêu.
Tiết kiệm chút tiền để dành khi sinh lão bệnh t.ử, vạn nhất con cái quản thì ?
Lớp của bọn họ quen với cái nghèo, sợ những t.a.i n.ạ.n bất ngờ kịp trở tay, bản lấy một xu nào để ứng phó.
Hết thế hệ đến thế hệ khác đều trôi qua như , nhà ai mà chẳng nỗi khổ riêng?
Đột nhiên một câu “Phụ nữ yêu thương bản " như , giống như ném một quả b.o.m khổng lồ lòng bọn họ.
Bọn họ dốc hết lòng cho trong nhà, nhưng đôi khi nhà chồng thực sự đối xử với bản bọn họ ?
Người chồng thực sự sẽ quan tâm ?
Con cái lớn lên thể trông cậy ?
Trong khoảnh khắc , tư tưởng của ít thêm một thứ, kìm mà tim đ-ập nhanh hơn.