Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 302
Cập nhật lúc: 2026-02-20 12:46:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ai bảo chứ, họ đang thiếu những tay giỏi, đặc biệt là những bản thảo do của trạm phát thanh cũng chỉ vài bài đó.”
E là những dân đó phát chán , trạm trưởng trạm phát thanh cầu còn Giang Tri Chi gia nhập đội ngũ lớn của trạm phát thanh, cung cấp những bản thảo chất lượng cao cho trạm.
Như , trạm trưởng trạm phát thanh mặt các lãnh đạo lớn hơn cũng tự tin hơn nhiều.
Giang Tri Chi mỉm , thời buổi những bản thảo tuyên truyền đều qua nhiều tầng kiểm duyệt và thẩm tra mới lên bàn.
Cô ngay cả báo Hoa Hạ cũng mới chỉ gửi hai bài, những bài khác vẫn kế hoạch.
Giang Tri Chi khẽ , khéo léo từ chối:
“Cảm ơn sự tán thưởng của các vị lãnh đạo, nhưng dạo việc khác bận rộn, việc gì cũng nhất tâm nhất ý, e là lo nổi việc lách ."
Trong mắt Sư trưởng cũ Thẩm và Sư trưởng Triệu loé lên một vẻ thấu hiểu, cái con bé đang mày mò cái gì đây?
Cùng ngày hôm đó.
Trạm trưởng trạm phát thanh cầm tờ báo Hoa Hạ về trạm phát thanh, một nữ phát thanh viên trong đó khỏi trợn tròn mắt.
“Thực sự thể ?
Bài bản thảo xem qua, quá."
Trong mắt trạm trưởng trạm phát thanh lấp lánh sự kiên định thể nghi ngờ, tiếng vang rền, đang với tư thái đầy tự hào:
“Đó là đương nhiên."
“Cấp coi trọng trạm phát thanh chúng , thể để chúng tuyên truyền ?"
“ cho các cô , việc là trọng trung chi trọng, ở trong doanh trại đều đang tuyên truyền, chúng thể kéo chân ."
Đến giờ, nữ phát thanh viên chuẩn hệt mở loa phát thanh, bản thảo “Lao động là vinh quang nhất" một cách nhiệt huyết và đầy cảm xúc.
Cùng lúc đó, những dân đài thong thả cầm quạt nan lớn quạt mát, thư thả tụ tập một chỗ đài.
Nghe , khỏi cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
“Bài bản thảo chính là bài báo nhất mới đăng báo Hoa Hạ đấy!"
“ xem , xem ."
“Tay cứng thật!"
Thế nhưng, một mụ già trông vẻ sắc sảo khỏi rướn về phía , khinh miệt bất mãn :
“Hôm qua một đồng chí nữ trông giống thành phố chạy tới trò chuyện, bài báo khả năng do con bé đó !
Nó trẻ măng như thế thể bài báo lợi hại như ?"
Lại một bà thím một nốt ruồi ở phía bên miệng kinh ngạc thốt lên:
“Không lẽ là nhờ hộ?"
“Con bé là ai?
Sao mà giỏi thế?"
Mụ già sắc sảo vây quanh, giống như tìm thấy sự thỏa mãn, tiếp tục hạ thấp giọng vẻ thần bí :
“Người phụ nữ đó che chắn kín mít, rõ mặt mũi, nhưng chuyện kiểu thành phố lắm, hiểu ý chứ?"
“Suỵt suỵt suỵt, chỉ với các bà thôi đấy, đừng rêu rao khắp nơi nha!"
“Trời đất ơi, vợ quân nhân trẻ tuổi ở khu tập thể ?"
“Trẻ thế mà theo quân, chẳng lẽ gả cho lão già?"
Bởi vì trong ấn tượng của , chỉ cán bộ cấp trung đoàn trở lên mới mang theo nhà.
Mà thể trung đoàn trưởng thì gì ai còn trẻ cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-302.html.]
“Chao ôi, cũng khó lắm, cứ gả cho già hơn cơ chứ?"
“Cũng chỉ bấy nhiêu tiền đồ thôi!"
Vốn dĩ những hàng xóm láng giềng hễ chuyện gì náo nhiệt là tụ tập tán dóc.
Cũng là ai miệng mồm như cái loa phát thanh rêu rao khắp nơi, khiến giờ đây lan truyền một tin đồn.
“Cái cô đồng chí nhỏ Giang đó, gả cho một lão già đấy."
Chương 210 Có thể gì? Làm cho ngô khoai!
“Gả cho lão già, bản thảo thì nhờ hộ, bán ngoài cũng thấy mất mặt!"
“Các bà hiểu suy nghĩ của bọn trẻ bây giờ, một bước lên trời, bớt mấy năm phấn đấu thôi mà."
“Người chẳng còn cách nào khác, lẽ là lão già cho nhiều tiền quá."
Những lời càng truyền càng rộng, càng ngày càng dữ dội.
Lúc khiến ngay cả của trạm phát thanh cũng đều , Giang Tri Chi gả cho một lão già?
“Nói nhảm cái gì thế?"
Nữ phát thanh viên trạm phát thanh Nhậm Trân Trân mở micro kinh hãi đến mức phun cả ngụm nước ngoài, còn cẩn thận sặc:
“Khụ khụ khụ..."
Nhân viên kỹ thuật Đoạn Thổ Kỳ đang bên cạnh hóng hớt trợn ngược mắt, giọng run rẩy, quý trọng dùng vạt áo đang mặc lau chiếc máy đắt tiền:
“Chao ôi cô nương của ơi, nhẹ tay chút nha."
“Chiếc máy tháng mới sửa xong đấy, thể để hỏng thêm nữa !"
Phát thanh viên Nhậm Trân Trân ho ngừng, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên thể che giấu:
“Hừ, bản thảo của đồng chí Giang Tri Chi là nhờ hộ á?
tin!"
“Với cái gì mà gả cho lão già, bọn họ còn thấy chồng của đồng chí Giang Tri Chi bao giờ mà dám ăn ?"
Những kẻ xem náo nhiệt đó a dua thì thôi , đến cả những đơn vị như trạm phát thanh cũng bắt đầu truyền tai ?
Những kẻ đó những lời như chẳng là thấy Giang Tri Chi trẻ tuổi dễ bắt nạt , Nhậm Trân Trân ghét nhất là hạng ỷ thế h.i.ế.p !
“Đoạn Thổ Kỳ, là ai truyền ?"
Lòng Đoạn Thổ Kỳ đang rỉ m-áu, khó khăn lắm mới lau sạch nước máy, quần áo dính bết , dán da thịt khó chịu cực kỳ, thế là giọng điệu thêm vài phần chiếu lệ:
“ , bên ngoài truyền tai như đấy."
“May mà máy hỏng, nếu trạm trưởng về chắc chắn sẽ hỏi tội cô."
Nhậm Trân Trân lè lưỡi:
“ mới sợ ."
Đoạn Thổ Kỳ khỏi chút đau đầu, vị cô nương trong nhà quan hệ ở huyện, đương nhiên sợ .
Hễ cô chuyện gì là phủi m-ông bỏ , dù đống hỗn độn cũng sẽ nhà cô đến dọn dẹp.
Vấn đề là khó khăn lắm mới trạm phát thanh, dám loạn.
Huống hồ chuyện của Giang Tri Chi , rốt cuộc là tự nhờ hộ, bên phía tổng biên tập tòa soạn dễ qua mặt như ?
Cho nên trong lòng Đoạn Thổ Kỳ cũng tin tưởng Giang Tri Chi.
Nhậm Trân Trân cầm lấy tờ báo Hoa Hạ, chuẩn giờ chuẩn phút mở loa phát thanh, đầu tiên là chuyển tiếp chương trình thời sự.
Sau khi phát xong thời sự, cô chút do dự tiếp tục chọn bản thảo của Giang Tri Chi, so với đó thì càng dạt dào tình cảm hơn, càng nghiêm túc hơn, càng khích lệ lòng hơn.