Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:44:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ai mà chê tiền cơ chứ?...”

 

Lục Tinh Trầm mài con ngựa gỗ bập bênh nhẵn nhụi, Giang Tri Chi bên cạnh , cả tựa , mỉm đồ gỗ.

 

Lòng hai vợ chồng trẻ như ngâm trong mật, ngọt lịm.

 

Lục Tinh Trầm càng lúc càng kiêng nể gì mà bám lấy Giang Tri Chi, đôi khi đang , yết hầu khẽ chuyển động, còn nghiêng đầu, lén hôn vợ một cái.

 

Giang Tri Chi bất giác mỉm , cảm thấy buồn một cách khó hiểu.

 

Hai dính lấy một chỗ.

 

Buổi tối, mặt trăng lặng lẽ trốn đám mây.

 

Lục Tinh Trầm nịnh nọt móc lấy ngón tay mềm mại của Giang Tri Chi, nắn nhẹ đầu ngón tay cô.

 

Giang Tri Chi c.ắ.n tai một cái, một chút cũng thoát , cảm giác tê tê lan tỏa khắp .

 

Người đàn ông cúi đầu mút tới, trong đôi mắt sắc trầm tan , chỉ cần một cái là sẽ nhịn mà chìm đắm.

 

“Vợ ơi, đừng trốn .”

 

Người đàn ông cố ý , phạm quy nữa !

 

“Đừng hôn chỗ đó...”

 

Giang Tri Chi đỏ mặt tía tai nắm lấy tóc , mái tóc ngắn ngủn, châm chích, lòng bàn tay mềm mại truyền đến cảm giác ngứa ngáy.

 

kiềm chế , nắm c.h.ặ.t lấy.

 

Lỗ tai Lục Tinh Trầm nóng bừng, trầm giọng hừ một tiếng, càng thêm mãnh liệt hơn.

 

Anh ghé tai cô, dùng âm thanh chỉ hai thấy những lời hổ.

 

ngăn cản nổi!

 

Mềm nhũn đến cực điểm!

 

Cảm giác là sự vui sướng mà cô từng trải qua, kèm theo đó là sự mất kiểm soát của cả hai.

 

Giang Tri Chi vươn tay đẩy , nhưng bóp c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, hôn lên.

 

“Miệng nãy hôn...”

 

“Không cho hôn em.”

 

Sự run rẩy trong lòng Giang Tri Chi là chân chân thực thực, đôi mắt ướt át, âm cuối mềm mại quyến rũ.

 

Lục Tinh Trầm khẽ, đuôi mắt ch.óp mũi đều ửng hồng vì tình động, đầy mắt đầy lòng đều là cô với đôi mắt đỏ hoe.

 

Anh lưu luyến quấn lấy cô, nỡ , nhưng tùy ý phóng túng bản bắt nạt cô.

 

Bắt nạt cô thật dữ dội....

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-413.html.]

Sáng ngày hôm .

 

Giang Tri Chi hầm hừ, ánh mắt tố cáo đàn ông lời giữ lời.

 

Lục Tinh Trầm đang cài cúc áo, cô với ánh mắt dịu dàng như nước:

 

“Đừng giận, tối nay cho em c.ắ.n .”

 

“Em !”

 

Mái tóc đen mượt mà của Giang Tri Chi xõa tung gối, trong lòng thẹn thùng phẫn nộ, kháng nghị.

 

Lục Tinh Trầm vươn tay ôm lấy cô, thỏa mãn hôn cô mấy cái, một nữa đắc ý, hi hi chọc cô vui.

 

Thấy cô cuối cùng cũng , mới lưu luyến buông cô .

 

“Vậy đơn vị đây, em ngủ thêm lát nữa , bữa sáng đang hâm trong nồi đấy.”

 

“Biết ạ.”

 

Giang Tri Chi nhắm mắt , mềm giọng lẩm bẩm.

 

Lục Tinh Trầm thêm mấy mới nỡ khỏi cửa.

 

Giang Tri Chi chìm sâu giấc ngủ, cử động nữa, đ-ánh nh-au với tiểu yêu tinh, mệt lử .

 

Buổi trưa, Lục Tinh Trầm xách hai cái hộp cơm nhôm về nhà, cùng về với còn Chính trị viên Quan Hành Vận của trung đoàn 792.

 

Hai chuyện về một việc trong trung đoàn.

 

Khi Lục Tinh Trầm ngang qua một căn nhà cấp bốn, thấy Trung đoàn trưởng Tô Ngộ cao lớn như con gấu đang bế một đứa bé nghịch ngợm.

 

Tô Ngộ nhe hàm răng trắng hếu, vô cùng đắc ý:

 

“Đoàn trưởng Lục, Chính trị viên Quan, hai qua đây xem thằng con nhà , trộm vía kìa!”

 

“Con trai bế sướng lắm, nhè , bế thử ?”

 

Trong mắt Lục Tinh Trầm phát ánh sáng, cảm nhận trực diện cái vẻ đắc ý đó của Trung đoàn trưởng Tô, bế con nhà thì cái thể thống gì?

 

Anh chỉ bế con nhà thôi.

 

Khóe miệng Quan Hành Vận giật liên hồi, Trung đoàn trưởng Tô ơi, ông quên mất lúc diễn tập Đoàn trưởng Lục ném lựu đ-ạn thế nào ?

 

Chẳng lẽ ông thấy Đoàn trưởng Lục bế con ông như bế quả lựu đ-ạn ?

 

Cùng lúc đó.

 

Cố Thanh Bái nhiệm vụ về , nhưng họ còn mang theo mấy con quân khuyển cùng.

 

Chỉ là một con quân khuyển thương nặng, đáng thương xe, trạng thái tinh thần .

 

Mấy con quân khuyển khác đều vây quanh, dùng mũi hếch hếch em ch.ó, hừ hừ gọi nó.

 

 

Loading...