Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:50:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tam Hỏa ngày nào cũng vinh quang , hớn hở về.”

 

Giang Tri Chi ngày nào cũng cho Tam Hỏa uống một chút nước linh tuyền, Tam Hỏa vui vẻ, cô cũng thấy an lòng.

 

Tam Hỏa thích cuộc sống hiện tại là .

 

Ba đứa nhỏ vẫn còn đang ngủ say sưa, Giang Tri Chi hiếm khi dậy sớm, tập hai bộ quân thể quyền.

 

Giang Lâm Thính và Lục mẫu Hứa Minh Châu Giang Tri Chi dỗ dành dạo một chút, nếu ngày nào cũng trông con, sẽ phát điên mất!

 

Giang Lâm Thính cảm thấy kiếp chắc việc thiện tày trời gì đó, kiếp mới hai đứa con xuất sắc như .

 

Thực hai gia đình quan hệ vô cùng hòa thuận, mặc dù hàng ngày tránh khỏi những ma sát nhỏ, nhưng chồng vốn dĩ hiền lành, sẽ tự điều tiết cảm xúc .

 

Hơn nữa Lục Tinh Trầm ở giữa đóng vai trò vô cùng quan trọng, một bên là con rể bằng nửa con trai, một bên là con trai ruột, đừng ngày thường cuồng dã và phóng khoáng, nhưng chỉ cần việc thì luôn thể biểu hiện .

 

Tóm , nhạc mẫu càng con rể càng thấy hài lòng.

 

Còn về ruột, hiện giờ để ý đến , trong tim trong mắt chỉ cháu gái và cháu trai bảo bối.

 

còn lão gia t.ử, cái đó càng việc gì .

 

Hứa Minh Châu đạp xe đạp, chở Lâm Thính đến các ngôi làng lân cận thu mua trứng gà, Giang Tri Chi đặc biệt thích ăn trứng gà .

 

Dân làng tự nuôi gà, trứng gà đẻ đa gom mang bán.

 

Hứa Minh Châu :

 

“Mẹ thấy mỗi Tiểu B-éo Múp thấy Chi Chi ăn trứng hấp, đều thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng , thằng bé b-éo múp chắc chắn sẽ thích ăn trứng gà ."

 

Lâm Thính dịu dàng nở nụ :

 

“Tiểu B-éo Múp cái gì cũng ăn, cái gì cũng c.ắ.n, tự còn c.ắ.n nắm đ-ấm nhỏ của nữa."

 

Hai , mua trứng gà , bắt một con gà mái mang về.

 

Nhiệm vụ của Giang Tri Chi hôm nay chính là trông ba đứa nhỏ, cũng ba đứa nhỏ hôm nay thấy là trông tụi nó , mà càng chơi đùa vui vẻ hơn.

 

Vu Niệm Niệm hôm nay dẫn Tiểu Kỳ Ngôn qua chơi.

 

Vu Niệm Niệm mang theo kim chỉ và đế giày qua, cùng Chi Chi tán gẫu khâu đế giày.

 

Khâu đế giày cô cho lắm, Giang Tri Chi cầm tay dạy cô mấy mẹo nhỏ.

 

Vu Niệm Niệm đầy vẻ ngạc nhiên:

 

“Trước đây tớ khâu đế giày cho Tô Ngộ nhà tớ, cũng Tô Ngộ mọc một đôi chân sắt , mà cứ xỏ là hỏng."

 

“Người cao to vạm vỡ như con gấu , suốt ngày cứ nhảy tới nhảy lui chạy tới chạy lui, tốn giày quá mất."

 

Vu Niệm Niệm đặt đế giày lòng bàn tay, hỏi:

 

“Chi Chi, kỹ thuật của tớ thế nào?"

 

“Trông khá đấy."

 

Khóe miệng Giang Tri Chi lén lút nhếch lên:

 

“Giày Tô Ngộ đoàn trưởng huấn luyện cũng là Niệm Niệm khâu ?"

 

“Nói đến cái là tớ bực , giày vốn dĩ là để mà."

 

Vu Niệm Niệm phồng má mách lẻo:

 

“Tô Ngộ nỡ đến bộ đội, sợ khác ghen tị đến hỏng mất."

 

“Có một tớ ép chạy bộ, về nhà vèo vèo chạy đến bên cạnh tớ, ngoác cái miệng rộng ngốc nghếch, để lộ đôi chân của ."

 

“Tớ một cái là sững sờ luôn, đôi giày thủng một lỗ."

 

Chương 365 Lão Lục, vợ là đối với vợ ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-505.html.]

 

“Sau đó còn ..."

 

“Anh còn giày tớ cho , quý trọng, đều tại quá thô lỗ, một phát là hỏng giày luôn."

 

Vu Niệm Niệm càng về , giọng càng nhỏ dần.

 

Giang Tri Chi xong, lắm, hóa Tô Ngộ đoàn trưởng dỗ dành vợ như !

 

Hèn chi Niệm Niệm thích giày cho như thế.

 

Giang Tri Chi thực sự bắt Vọng T.ử qua đây, học tập thật tấm gương sáng nghiệp lớp nam đức .

 

Vu Niệm Niệm còn chi-a s-ẻ ít chuyện thú vị giữa cô và Tô đoàn trưởng, Giang Tri Chi nghịch những mảnh vải vụn trong tay, một lúc.

 

Vu Niệm Niệm tò mò hỏi:

 

“Chi Chi, đang gì thế ."

 

“Túi cát nhỏ."

 

Giang Tri Chi híp mắt :

 

“Để cho mấy đứa nhỏ chơi, rèn luyện cho tụi nó một chút."

 

Đôi mắt Vu Niệm Niệm phát sáng, ngưỡng mộ Giang Tri Chi, đó áy náy Tiểu Kỳ Ngôn đang chơi thành một đoàn với ba đứa nhỏ, giọng điệu tràn đầy vẻ hối :

 

“Tiểu Kỳ Ngôn , của con đây dường như chỉ thể nuôi con sống lắm ."

 

Miệng Tiểu Kỳ Ngôn khẽ lẩm bẩm một câu, nhưng Vu Niệm Niệm thấy.

 

Giang Tri Chi ha ha, nhét những mảnh vải vụn tay Niệm Niệm:

 

“Nào, bây giờ bắt tay luôn."

 

Giang Tri Chi khâu sáu cái túi cát nhỏ, bên trong đựng cát mềm mại, đậu, còn hạt ngô, đó gập hai mép vải trong, khâu kín những chỗ còn hở .

 

Vu Niệm Niệm học theo, mặc dù chậm, nhưng ít cũng khâu một cái túi cát nhỏ trông “ chút cá tính" tặng cho Tiểu Kỳ Ngôn.

 

Tiểu Phạn Đoàn là đứa đầu tiên nhận lấy túi cát nhỏ đưa cho, chơi vui nhất luôn, bàn tay nhỏ nắm nắm, vô cùng sức lực, hăng hái vẫy vẫy tay, hiệu cho qua chơi cùng.

 

Giang Tri Chi chằm chằm móng vuốt nhỏ trắng trẻo mũm mĩm của con gái r-ượu, thầm nghĩ móng vuốt nhỏ mà cào chắc chắn đau lắm.

 

“Hi hi hi hi ~" Tiểu B-éo Múp chơi đến nghiện luôn, ngốc nghếch, vui đến mức dừng .

 

Tiểu Kỳ Ngôn cầm túi cát nhỏ cho, cứ nỗ lực bóp bóp bóp, hài lòng thấy tiếng reo hò của Vu Niệm Niệm.

 

Giang Tri Chi vươn đầu ngón tay chạm Tiểu Ngoan Tử, ngăn cản con trai cả quá lười biếng, :

 

“Dậy vận động chút con."

 

Tiểu Ngoan T.ử cái túi đậu nhét tay, đôi mắt sáng rực lên, kìm mà bật .

 

Ba đứa nhỏ là đến cũng yêu chiều đến đó, Vu Niệm Niệm mà lòng hoa nở rộ, đều quên mất bây giờ là mấy giờ .

 

Lục Tinh Trầm và Tô Ngộ cùng về khu tập thể, Lục Tinh Trầm cái đuôi lớn lưng Tô Ngộ cũng vẫy tít mù, nhịn trêu chọc :

 

“Hay là qua chỗ chơi chút nữa?"

 

Tô Ngộ hếch cằm, càng to hơn:

 

“Vợ và thằng con b-éo múp của đang ở nhà đợi đấy."

 

“Không rảnh rảnh."

 

về nhà đây, nhé."

 

“Chậc..."

 

Lục Tinh Trầm cũng miễn cưỡng, hừ một tiếng, cho là đúng.

 

Nói như ai vợ bằng?

 

Loading...