Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 511
Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:51:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Vi Vi ngũ quan xinh , khuôn mặt trái xoan chuẩn mực lòng , Lệ Tiêu nhịn mà thêm vài cái.”
Cha ở nhà đang thu xếp cưới vợ cho , chuyện Lệ Tiêu vẫn luôn rõ, và cũng đang chú ý đến.
Chỉ điều, so với Ôn Noãn Noãn đầu đuôi, Ôn Vi Vi càng khiến hài lòng hơn.
Ôn Vi Vi lập tức vui mừng khôn xiết đồng ý, nhân lúc trời tối, lén lút lẻn về nhà họ Ôn.
Ngày hôm , liền chiến sĩ cảnh vệ do cha Ôn phái đến đưa về quê nhà ông nội bà nội Ôn....
Sáng sớm.
Mẹ Ôn dậy liền cảm thấy trời đất cuồng, từng đợt hoa mắt ch.óng mặt, sợ hãi vội vàng bám giường.
Chờ khi dịu , mới từ từ khỏi phòng.
Vu Niệm Niệm đang trêu đùa Tiểu Kỳ Ngôn ở gian chính phát hiện sắc mặt Ôn quá mức nhợt nhạt, lo lắng :
“Có hạ đường huyết ạ, ở đây đường , dì mau ngậm ."
Vu Niệm Niệm lấy một viên kẹo từ bàn, xé vỏ , đưa đến bên miệng Ôn.
Mẹ Ôn ngậm viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ ngọt lịm, xuống, :
“Bệnh cũ thôi, ."
Nghe thấy tiếng động, Ôn Noãn Noãn chạy , mắt đầy vẻ lo lắng:
“Mẹ ơi."
Mẹ Ôn chắc chắn sẽ Ôn Noãn Noãn sợ hãi, bà nắm lấy tay con gái, bảo cô xuống, hỏi:
“Mẹ vốn định chuyện với con về việc của Lệ Tiêu, con thấy thằng nhóc Lệ Tiêu đó thế nào?"
Ôn Noãn Noãn thẳng thắn:
“Con thích."
“Con thấy Lệ Tiêu là một kẻ ngụy quân t.ử ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, con còn thấy chị họ Ôn Vi Vi và Lệ Tiêu cử chỉ mật với , hơn nữa chị họ từng nhắc qua cô một thích, con thấy tám chín phần mười chính là Lệ Tiêu ."
“Vậy chuyện cứ thế mà bỏ qua , gây tổn thương cho Noãn Noãn , dù thế nào nữa, Ôn Vi Vi cũng thể tiếp tục ở trong nhà ."
Cha Ôn mới từ bên ngoài về khí huyết dâng trào, “Lần Ôn Vi Vi về quê , thì cứ ở đó mà sống với ông bà nội nó."
Ôn Hàn phấn khích tột độ, hai tay đút túi quần, hếch cằm lên:
“Xem , những lời con đây chẳng ai tin cả, đều Ôn Vi Vi tội nghiệp."
Hồi đó Ôn Vi Vi mới đến nhà họ Ôn ngày đầu tiên, Ôn Hàn phản đối .
Căn bản là chẳng ai tin lời nhảm của cả!
Ôn Noãn Noãn thấy cả nhà đều mặt, do dự một lúc, vẫn quyết định nhắc nhở ba và em trai hư hỏng.
Lúc cô đột nhiên lên tiếng:
“Ba ơi, con gặp một giấc mơ, mơ thấy bác Lệ phản bội ba..."
Vu Niệm Niệm trợn tròn mắt, Tô Ngộ xoa xoa thái dương.
Cha Ôn càng càng kinh hãi, Noãn Noãn mà thể một chi tiết, những chi tiết ngoài thể ?
Chẳng lẽ là tổ tiên nhà họ Ôn lo lắng ông xảy chuyện, nên mới đặc biệt báo mộng cho Noãn Noãn?
Cha Ôn thể coi trọng chuyện .
“Loại như , là cầm thú cũng quá chút nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-511.html.]
“Yên tâm, trong lòng ba tính toán , sẽ mắc lừa một cách vô ích, đem tất cả những thứ vất vả gây dựng bao nhiêu năm qua dâng hết cho khác ."
Chân mày Tô Ngộ lập tức nhíu c.h.ặ.t hơn:
“Dượng hai bây giờ cứ điều trị , đến lúc về tính sổ ."
Các chị dâu ở khu nhà tập thể đều thấy nhà đoàn trưởng Tô đến, lúc đó còn bằng xe Jeep nữa.
Mọi chỉ đơn thuần là đến xem náo nhiệt, một nhóm các chị dâu chỉ trông chờ những chuyện vụn vặt trong nhà để phong phú thêm đời sống tinh thần nghèo nàn thể bỏ lỡ cảnh tượng náo nhiệt như thế .
Tô Ngộ dẫn nhà đường, nhận nhiều ánh mắt nhiệt tình từ phía đối diện.
Đợi đến khi Tô Ngộ dẫn đến nhà Lục Tinh Trầm và Giang Tri Chi, cha Ôn thấy ông cụ Lục thì giật kinh ngạc.
Đây chẳng là lão tướng quân nhà họ Lục ?
Sao ở đây?
Cha Ôn linh tính mách bảo, lập tức nghĩ đến đoàn trưởng Lục mà Tô Ngộ vẫn thường khen ngợi, chẳng lẽ vị đoàn trưởng Lục chính là cháu trai của ông cụ Lục?
Ôn Noãn Noãn lo lắng ch-ết, một gia đình êm ấm của họ, chỉ vì rõ mà rơi cảnh kẻ ch-ết thương.
Cô sợ cánh tay của cha điều trị kịp thời.
Ôn Noãn Noãn vội vàng lắc đầu, chuyện chí mạng đó vẫn bắt đầu, tất cả vẫn còn kịp.
Cậu em nhỏ Ôn Hàn chằm chằm chị gái Ôn Noãn Noãn từ xuống , hồi lâu, đột nhiên :
“Chị cái gì mà cứ học theo con ch.ó đen lớn trong sân thế?"
Lời , suýt chút nữa Ôn Noãn Noãn tức ch-ết.
Ôn Noãn Noãn theo ánh mắt của Ôn Hàn, con ch.ó đen lớn gốc cây trông thật oai phong lẫm liệt, lúc đang thiết vẫy đuôi với một cô gái.
Khoảng sân nhỏ dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, hoa thơm cỏ ngọt, hai chiếc ghế đặt song song gốc cây, chiếc xích đu nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Ôn Hàn thích sân nhỏ , điều khiến thích nhất là sân nhỏ mà còn một hố cát nhỏ.
Nghe là để cho ba đứa trẻ sinh ba khi lớn thêm một chút nữa chơi cát.
Đối với một đứa trẻ ham chơi mà , đây chắc chắn là thiên đường vui vẻ !
lúc , từ trong nhà bước một bóng cao lớn, một đôi mắt sắc lẹm như sói lạnh lùng, thẳng qua đây.
Ôn Noãn Noãn rõ mịt tiếng nuốt nước miếng, ơi đáng sợ quá.
Chỉ điều cô gái nhỏ trong sân tới, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng tràn ngập nụ vui tươi ấm áp như ánh mặt trời, đàn ông bên cạnh cô thu vẻ sắc sảo, nét mặt dịu dàng, đáy mắt cũng là sự dịu dàng tương tự.
Cảnh tượng thực sự khiến Ôn Noãn Noãn thể tin nổi.
Ôn Noãn Noãn như thấy chiếc phao cứu mạng, lộ một biểu cảm mà dám .
Ngay cả Ôn Hàn vốn đầy gai góc, lúc cũng ngẩn tại chỗ, chìm im lặng.
Người bên phía Giang Tri Chi đều gia đình bốn nhà họ Ôn đến đây là vì chuyện gì.
Ông cụ Lục mắt mày đều mang theo nụ đầy tự hào:
“Chúng chỗ nào khỏe, cứ tìm Tri Chi, còn hữu dụng hơn đám ông già ở học viện y d.ư.ợ.c nhiều."
“Mùa đông năm ngoái, đôi chân của cứ lạnh là bắt đầu đau, cháu dâu gửi cho hai kiện hàng lớn, bên trong túi ngâm chân điều chế riêng cho ."
“ ngâm xong một mồ hôi, chỉ thấy cả sảng khoái dễ chịu, đôi chân , lập tức cảm thấy dịu hẳn."
Ông cụ Lục trong lòng bế Tiểu Phạn Đoàn, mỉm Tri Chi, “Sư phụ của cháu dâu là Tô Trạch An, chắc qua chứ?"