Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:53:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bác cả Giang Hướng Lương thích ăn màn thầu ngũ cốc và màn thầu ngô, thái thêm ít dưa muối ăn kèm, thấy ngon lành vô cùng.”

 

Mà “chiếc áo bông nhỏ" thích ăn bánh bao nhân thịt, nên bột mì trắng chắc chắn chuẩn sẵn .

 

Vụ thu hoạch năm nay, ba em “Sơn - Phong - Dương" ở nhà giúp đỡ, nhà họ Giang lực lượng lao động dồi dào, ngày nào cũng đủ điểm công, đương nhiên phần thịt chia cũng nhiều hơn.

 

Bác gái Đinh Hương Lan bây giờ cũng còn keo kiệt nữa, nấu ăn sẵn lòng bỏ dầu bỏ gia vị, món thịt kho tàu thật sự gì để chê....

 

Thoắt cái đến đêm giao thừa năm 1975, tối hôm đó Lục Tinh Trầm và Giang Tri Chi ăn uống thức canh giao thừa.

 

Mùng một Tết.

 

Tiếng kèn báo thức vang lên đúng giờ, quân nhân trong đơn vị thật nhiệt tình, giọng của lính tráng vang dội vô cùng.

 

Giang Tri Chi ở trong phòng đều thể thấy hăng hái hô khẩu hiệu, âm thanh chỉnh tề vang dội đến mức suýt chút nữa ù tai cô.

 

Ba nhóc tì sáng sớm bố bế ngoài chúc Tết, Tiểu Cơm Cuộn vui vẻ gọi:

 

“Ma ma~"

 

Tiểu Ngoan Ngoãn cũng gọi , Giang Tri Chi trong lòng sướng rơn.

 

Ba nhóc tì năm mới nhận những bao lì xì thật lớn, tiền riêng của bốn trai chắc đều dùng hết cho ba nhóc tì .

 

Nhà họ Lục cho mỗi nhóc tì một trăm đồng, nhà họ Giang cũng cho mỗi đứa một trăm đồng, ngay cả nhà họ Giang ở quê cũng gửi phiếu chuyển tiền đến, lì xì cho Tri Chi và ba nhóc tì.

 

Giang Tri Chi nhận lì xì của ba nhà, suốt cả ngày nụ hề tắt.

 

Đặc biệt là bao lì xì của Lâm Thính là dày nhất.

 

Tiểu Cơm Cuộn chằm chằm bao lì xì dày cộm trong tay , tò mò chớp chớp mắt, Giang Tri Chi đầy lòng chi-a s-ẻ, :

 

“Bà ngoại đối xử với , cũng đối xử với con mà."

 

Ba nhóc tì mặc quần áo ấm áp, giường sưởi chơi đùa.

 

Đám trẻ cũng kênh tin tức nhỏ của riêng , đều mùng một Tết là chúc Tết, từng đứa một hào hứng cầm xẻng nhỏ xúc tuyết.

 

Đám trẻ trong khu gia thuộc thích đến nhà dì Tri Chi chúc Tết nhất, vì ở đó ba nhóc tì và nhiều, nhiều đồ chơi.

 

Lại còn dì Tri Chi đồ ăn ngon lắm, khiến mấy nhóc tì thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng.

 

Một chuỗi các nhóc tì nhỏ bé chúc Tết từng nhà, túi đựng đầy đậu tằm rang, hạt dẻ, hạt thông, đến nhà Vu Niệm Niệm thì Vu Niệm Niệm cho chúng ít kẹo cho ngọt miệng, đến nhà Tạ Phúc Nam cũng một nắm kẹo hoa quả lớn.

 

Lũ trẻ lạch bạch chạy đến nhà Giang Tri Chi, hôm nay chúng chẳng sợ chú Lục chút nào.

 

Giang Tri Chi sớm chuẩn đồ ăn vặt ngày Tết, mang hạt dẻ và hạt thông rang để đến chơi nếm thử, chuẩn thêm một ít bánh trứng để tiếp đãi.

 

Đám trẻ nhỏ ùa như nước lũ, giọng giòn giã chúc năm mới vui vẻ.

 

Sau đó chạy tìm ba nhóc tì chơi, Giang Tri Chi bế ba nhóc tì , đặt chiếc xe đẩy lót chăn dày, lũ trẻ hớn hở lấy kẹo chia cho các em trai em gái nhỏ ăn.

 

Người lớn theo :

 

“Tiểu Ngoan Ngoãn, Tiểu B-éo B-éo, Tiểu Cơm Cuộn bây giờ ăn kẹo, chúng còn nhỏ lắm, ăn ."

 

Đám trẻ lớn hơn vội vàng gật đầu lia lịa:

 

“Mẹ em , em bé nhỏ ăn kẹo, dễ hóc lắm."

 

“Chúng em , sẽ cho em bé ăn ."

 

Một đám trẻ con xuýt xoa thôi, thi kêu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-544.html.]

“Em trai, em gái nhỏ tội nghiệp quá, kẹo mà ăn."

 

Giang Tri Chi lấy đồ ăn vặt chia cho , lớn:

 

“Các cháu đáng yêu quá ."

 

Mấy đứa nhỏ hơn thẹn thùng đỏ bừng mặt, đôi tay nhỏ bé vặn vẹo e thẹn.

 

“Lũ nghịch ngợm , bình thường xin kẹo của chúng cứ như lấy mạng , hôm nay hào phóng chi-a s-ẻ kẹo cho các em."

 

“Ha ha ha ha, xem là thật sự thích các em , thấy đợi ba nhóc tì lớn thêm chút nữa, chạy, khu gia thuộc chẳng càng náo nhiệt hơn ?"

 

Những phụ nữ đều đang trò chuyện với Lâm Thính, Hứa Minh Châu, hỏi về thời thơ ấu của Giang Vọng và Lục Tinh Trầm.

 

Hai đều đau đầu, từng đứa một cứ như tiểu ma vương quậy phá, ở khu gia thuộc nghịch ngợm đủ trò, gà bay ch.ó nhảy.

 

Đợi đến buổi tối, Lục Tinh Trầm phát hiện vợ nhận nhiều bao lì xì, nhưng đàn ông Lục Tinh Trầm lúc túi còn sạch hơn cả mặt, tiền của đều nộp hết cho vợ.

 

Ngay cả tiền tiêu vặt vợ cho, cũng tự để trong ngăn kéo của vợ, cần mới lấy, cần thì cứ để đó.

 

“Vợ ơi, tự gói tặng cho em nhé?"

 

“Ha ha ha ha phiền quá ."

 

“Đã bố mà vẫn chẳng đắn gì cả!"

 

“Anh chỗ nào đắn chứ?

 

Lấy đền đáp mà đắn ?

 

Anh âu yếm vợ thì gì mà đắn?"

 

Lục Tinh Trầm mày mắt rạng rỡ, hôn vợ thêm mấy cái thật mạnh, nhịn :

 

“Mắng thêm hai tiếng nữa xem nào?"

 

Ba nhóc tì đột nhiên lật , Lục Tinh Trầm mới nhớ trong nhà còn ba đứa con, , bàn tay to đặt nhẹ lên bụng nhỏ của con gái, giọng thể dùng từ dịu dàng để hình dung:

 

“Ngủ nhanh ."

 

Tiểu Ngoan Ngoãn cũng cần bố dỗ, cứ đến giờ là buồn ngủ tự ngủ.

 

Tiểu B-éo B-éo trong lòng hạnh phúc vô cùng, cực kỳ vui vẻ, gọi một tiếng:

 

“Ma ma~" Giang Tri Chi mà chịu nổi chứ?

 

Chẳng lòng mềm xèo , chơi với con trai một lát, thơm lấy thơm để.

 

Vất vả lắm mới đợi ba nhóc tì tập thể ngủ say, đôi vợ chồng trẻ lời thì thầm, đó thoải mái ôm chầm lấy , đầu đàn ông cúi xuống, bóp lấy gáy cô, làn môi lạnh áp lên môi cô.

 

“Vợ ơi, đừng như , sẽ phản tác dụng đấy."

 

Giang Tri Chi vội vàng dời mắt , chỉ là muộn .

 

Thể lực của lính tráng đúng là thật.

 

Sáng hôm , Lục Tinh Trầm bế ba nhóc tì xem tuyết, chú ch.ó Tam Hỏa lười biếng bên cạnh.

 

Giang Tri Chi nhịn lấy máy ảnh chụp cảnh , lớn thì mắt, lũ trẻ thì như những cục tuyết trắng tinh.

 

Lục Tinh Trầm hớn hở, trêu vợ thích chụp ảnh.

 

“Để chúng già , còn thể xem dáng vẻ thời trẻ của ."

 

 

Loading...