Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 560

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:53:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con của bản còn nhỏ, đang cần trông, cũng thể bỏ mặc cốt nhục của !”

 

Lan Tú lóc t.h.ả.m thiết, trong lòng hẳn dễ chịu.

 

Chút tiền sinh hoạt hàng tháng mà già của Lạc Xuân Canh đưa thể trụ bao lâu?

 

Thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn thủng nồi trôi rế, đứa trẻ lớn lên từng ngày, sức ăn ngày một tăng, hiện giờ lớn trong nhà còn bớt khẩu phần ăn cho lũ trẻ, ngay cả bà ngoại Lạc tự đến khu tập thể cũng g-ầy ít.

 

Sau bà ngoại Lạc còn kiên quyết bắt vợ chồng cô đưa Bình Bình và An An học tiểu học, lên tiểu học còn nuôi chúng học thêm mấy năm nữa.

 

Tính toán mỗi học kỳ khoản học phí , đặt ở gia đình bình thường đều thể ăn hơn nửa tháng .

 

Hơn nữa Bình Bình và An An cả hai đều học, những b.út chì, vở , tẩy chẳng lẽ tốn tiền?

 

Người đàn ông trong nhà luôn gánh vác gia đình, chung quy là giới hạn, cho nên dù Lạc Xuân Canh về cũng thể gì cô .

 

Chương 408 Tham tiền tuất, tìm bà ngoại lạc đường

 

Chị dâu Sử mắng mỏ hừ lạnh một tiếng:

 

nhổ , cứ tiếp tục diễn .”

 

“Những gì thấy như , mợ như chị đúng là lạnh lùng thật đấy, Lan Tú, chị bao giờ để tâm đến Bình Bình và An An đúng ?

 

Ngay cả quần áo rách rưới của Bình Bình và An An cũng là bà ngoại Lạc một giúp khâu vá đấy.”

 

“Dù thấy giọng điệu chị chuyện với hai đứa trẻ chẳng lấy nửa phân tình cảm.”

 

“Cũng nghĩ xem Bình Bình và An An triển vọng , chẳng thể giúp đỡ nhà họ Lạc các ?”

 

Ở đây ít Lan Tú trong lòng vui, những năm 70 ăn no mặc ấm, ít cũng thể thấu hiểu cho Lan Tú, chẳng lẽ thương con khác hơn con ?

 

Chút tiền đó thấm tháp gì?

 

đại đa đều cảm thấy, nếu chị nuôi huyết mạch mà chị cả của Lạc đại đội trưởng để , thì lúc đầu chị đồng ý với bà ngoại Lạc gì?

 

Lại nhận tiền tuất của chị cả?

 

Chẳng chính là một chữ, tham!

 

Nhận tiền quản, thiên hạ “chuyện ” như ?

 

Viện trưởng nhà trẻ từng gặp bà ngoại Lạc, bà từng hứa với bà ngoại Lạc sẽ chăm sóc thêm cho Bình Bình và An An, hơn nữa vì bố hai đứa trẻ là liệt sĩ.

 

Chỉ là Lạc đại đội trưởng mặt, bà ngoại Lạc về quê , lời của Lan Tú rõ ràng là gạt ngoài, đúng là cho ch.ó ăn .

 

Chính ủy Trần Nhạc Minh mặt đen như nhọ nồi, đợi Lạc Xuân Canh về, ông chuyện t.ử tế với Lạc đại đội trưởng mới .

 

Việc nước đương nhiên quan trọng, nhưng cán bộ thì cũng chăm lo cho gia đình nhỏ của .

 

Vợ của chính trị viên Phương Chu là Minh Nguyệt lòng chút đau xót, vành mắt nhanh ch.óng đỏ lên, càng thêm xót xa nên lời, đáng thương cho tấm lòng cha , chỉ là nhân tính mà...

 

Chị dâu Xuân Hoa sắc mặt bỗng trở nên mấy , mấy phút cãi vã lớn tiếng, lúc cũng quản nữa, vẫn là trực tiếp giúp tìm đứa trẻ thôi.

 

Tuy đám lính trẻ của bộ đội quân , nhưng thêm một thêm một sức lực, Nông Xuân Hoa và Tuyết Lê tìm đứa trẻ ở khu tập thể cũ.

 

Dư Niệm Niệm dắt theo Tiểu Kỳ Ngôn, đứa nhỏ Mãn nhà Tạ Phúc Nam còn bé, Dư Niệm Niệm dứt khoát đặt Tiểu Kỳ Ngôn bên cạnh Phúc Nam, từ trong túi lấy đồ chơi Tiểu Kỳ Ngôn thường chơi, Tiểu Kỳ Ngôn đồ chơi cũng tự chơi, cô tự ngoài tìm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-560.html.]

Tạ Phúc Nam nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Mãn, Tiểu Kỳ Ngôn, khen một câu:

 

“Tiểu Kỳ Ngôn nhà chúng ngoan thật đấy.”

 

Hứa Minh Châu ở nhà tập thể phía cuối lờ mờ thấy động tĩnh lớn bên ngoài, Lâm Thính ngoài hỏi một chút mới trẻ con trong khu tập thể mất tích.

 

Hứa Minh Châu xoa xoa cái lưng đau nhức, bất lực :

 

“Nếu cái lưng của , cũng tìm .”

 

“Thanh Xuyên dẫn đại đội tìm , đông sức mạnh lớn, sẽ tin truyền về thôi.”

 

Lâm Thính cũng yên tâm để Minh Châu ở nhà một , đau lưng lên đúng là mạng, hiện giờ Minh Châu vệ sinh vẫn là Lâm Thính dìu .

 

Bình Bình và An An dắt tay chạy núi lâu, hai cái chân nhỏ mỏi nhừ run rẩy.

 

Bình Bình đầu , đột nhiên thấy mặt em gái đầy nước mắt, lập tức hoảng hốt:

 

“Không , chúng nhất định sẽ tìm thấy bà ngoại mà.”

 

“Bà ngoại cần chúng nữa .”

 

Giọng An An vì thiếu nước trong thời gian dài mà chút khàn khàn, giọng còn mang theo tiếng :

 

“Em bà ngoại, hu hu hu.”

 

“Em cũng bố nữa...”

 

“Vậy chúng sẽ theo bà ngoại từ xa, lén lút thôi, bà ngoại sẽ phát hiện .”

 

Trong đầu Bình Bình chỉ một suy nghĩ duy nhất.

 

“Bố chỉ là đang ở một nơi xa, xa để bảo vệ nhiều hơn thôi, họ bận lắm, chỉ là rảnh về thôi, đợi lớn lên sẽ dẫn em tìm bố , ?”

 

“Được ạ.”

 

“Anh quên đấy.”

 

Hai đứa trẻ mệt đến nổi nữa, hai vòng , chúng cũng đang nữa, bên tai tiếng côn trùng kêu trong rừng, đột nhiên nảy sinh một nỗi bất lực mãnh liệt, Bình Bình cố nén nước mắt, bàn tay to choàng qua vai An An.

 

Càng ở lâu trong rừng núi, trong lòng càng sợ hãi.

 

lúc , trong rừng đột nhiên truyền đến tiếng sột soạt, hai em tức khắc cứng đờ , Bình Bình còn chắn mặt An An, hình nhỏ bé ở phía nhất.

 

Tiếng sột soạt càng lúc càng gần, An An sợ đến mức nuốt nước miếng, chằm chằm phía , Bình Bình trong tay còn cầm một cành cây to gấp đôi cánh tay , chằm chằm nơi phát tiếng động.

 

“Sao các cháu chạy rừng sâu thế ?”

 

Giọng trong trẻo dễ đột nhiên lọt tai Bình Bình và An An, hai đứa trẻ còn tưởng hổ lớn đến .

 

Giang Tri Chi đeo gùi lưng, chớp chớp mắt, chút nghi hoặc, “Các cháu là ai?”

 

Hôm nay cô ở núi cả ngày , đào nhân sâm và ít d.ư.ợ.c liệu quý, cô vui vẻ đến sườn núi bên , định xem sườn núi thể đào bảo bối gì , đang thì tình cờ bắt gặp hai đứa trẻ trông t.h.ả.m hại?

 

Bình Bình và An An từng thấy Giang Tri Chi, chỉ là Giang Tri Chi .

 

Chúng tì lên bậu cửa sổ, phụ nữ xinh đẩy ba đứa trẻ sơ sinh, chúng thấy Giang Tri Chi dịu dàng như với con của , chúng từng âm thầm ngưỡng mộ những đứa trẻ sơ sinh đó một dịu dàng như thế.

 

 

Loading...