Thập Niên 70: Sĩ Quan Hoang Dã Bị Đại Lão Tuyệt Sắc Thu Phục - Chương 573

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:55:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quân nhân vốn dĩ thẳng nổi lưng, một lát thử thẳng lưng lên, mà thật sự thể thẳng lên một chút .”

 

Người quân nhân lập ít chiến công đó mắt đỏ hoe, bản là một lính, lính quan trọng nhất chính là phong thái, lưng luôn giữ thẳng, họ chỉ đại diện cho bản , mà còn là bộ xương cứng của Hoa Quốc chúng , cái sống lưng thể cong xuống .

 

cái chứng đau lưng cứ như vận rủi dứt bám riết lấy , nếu còn kéo dài thêm nữa, chỉ thể ôm hối tiếc cả đời mà lựa chọn giải ngũ.

 

“Hình như còn đau như nữa ."

 

Mọi đến từ Quân khu Thủ đô vô cùng kinh ngạc, sững sờ, sững sờ.

 

Hiệu quả thấy quá nhanh ?

 

Toàn bộ quá trình đầy hai mươi phút!

 

Người quân nhân lập ít chiến công run giọng :

 

“Xịt cái loại thu-ốc , quả thật quá , đến những thứ khác, chỉ riêng thời gian hồi phục thôi là thể đ-ánh bại các loại thu-ốc khác ."

 

Còn Giáo sư Lưu Bách Lâm, khi xịt thu-ốc xịt trị đau lưng, cái lưng vốn căng cứng giảm bớt nhiều, ngay cả cơn đau ở m-ông và bắp chân cũng dịu .

 

Ông thể tin nổi mà sờ sờ thắt lưng , vẻ mặt phấn khích :

 

“Hoàn thể gọi là thu-ốc đ-ặc tr-ị mà!"

 

“Một loại thu-ốc thực sự!"

 

“Đồng chí Giang Tri Chi, cô đây là đóng góp to lớn cho quân đội, đợt bình chọn cá nhân tiên tiến năm tới, nhất định bầu cho cô một phiếu."

 

“Người bình chọn thể đến Đại lễ đường Nhân dân ở Thủ đô, thể vinh dự gặp các lãnh đạo lớn đấy!"

 

Nghe thấy lời , Giang Tri Chi hào hứng hẳn lên, cô cực kỳ gặp các vị lãnh đạo lớn.

 

Các quân y của Quân khu Thủ đô thấy lời , mặt kìm vẻ vô cùng kinh ngạc, trong mắt đầy sự phấn khích, tay cũng đang run theo!

 

Mọi reo hò một mảnh, kìm mà rơi nước mắt, đau lưng thật sự lấy mạng mà!

 

Nằm đau, đau, cũng dậy nổi, chẳng khác gì một phế nhân nhỏ bé, bây giờ cuối cùng cũng thấy hy vọng!

 

Mọi kìm vỗ tay bôm bốp, giọng run run :

 

“Chúng tốn bao nhiêu nơ-ron thần kinh, rụng mất bao nhiêu sợi tóc quý giá mà vẫn nghiên cứu loại thu-ốc giảm đau nào hiệu quả cho dùng."

 

“Thật sự quá kinh ngạc, đồng chí Giang Tri Chi, cô còn trẻ như những việc mà nhiều tiền bối nổi."

 

“Tốt!

 

Tốt!

 

Tốt lắm!

 

Loại thu-ốc thể quảng bá rộng rãi, binh lính của chúng cần chịu đựng nỗi đau đớn do đau lưng hành hạ nữa, ngay cả những quân nhân nặng hơn cũng thể cải thiện nhiều."

 

“Người dân của chúng cũng thu-ốc dùng ."

 

“Lần thể bàn bạc kỹ về việc hợp tác, đẩy nhanh tốc độ đưa sản xuất, sớm một giây là các chiến sĩ đang đau lưng hành hạ thu-ốc dùng sớm một giây."

 

“Mọi quá khen ."

 

Giang Tri Chi nở nụ rạng rỡ, “Các tiền bối vất vả , con đường y học, dẫn dắt nghề, thầy Tô Trạch An tận tình chỉ dạy mới thành quả của ngày hôm nay."

 

cảm ơn và thầy của ."

 

Mọi mặt một nữa chấn động mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-hoang-da-bi-dai-lao-tuyet-sac-thu-phuc/chuong-573.html.]

 

Có mấy vị lãnh đạo mới , hóa thu-ốc cầm m-áu đang dùng trong quân khu cũng là từ bàn tay của Giang Tri Chi mà .

 

Rõ ràng đồng chí nhỏ Giang Tri Chi là một thiên tài y học, nhưng năng lễ phép khiêm tốn, quên và thầy của , điều khiến tán thưởng hơn là đồng chí nhỏ Giang Tri Chi còn trẻ, mới chỉ hai mươi hai tuổi.

 

“Đồng chí nhỏ Giang Tri Chi, !

 

Tốt lắm!

 

Mong cháu giữ vững sơ tâm, tiếp tục tỏa sáng và cống hiến cho Hoa Quốc!"

 

Lão Thủ trưởng Phan giọng vang dội, bỗng nhiên bật dậy, phấn khích vô cùng.

 

“Mời các lão thủ trưởng, các tiền bối, các quân nhân cứ yên tâm, cháu sẽ luôn giữ vững tinh thần tràn đầy, tiếp tục cống hiến cho Hoa Quốc."

 

Giang Tri Chi rạng rỡ, giọng điệu nghiêm túc .

 

mặt là mười vạn đại sơn, cô cũng sẽ vượt qua!

 

Sau khi kết thúc, các quân y khác vây quanh Giang Tri Chi.

 

“Bác sĩ Giang, chúng thể thỉnh giáo cô vài vấn đề về đau lưng ?"

 

“Đồng chí nhỏ Giang Tri Chi, còn , còn nữa, thể học tập cô ?"

 

“Đồng chí Giang, hỏi về một vấn đề hiệu quả của loại thu-ốc ..."

 

Ai mà chịu nổi những “fan cuồng y học" nhiệt tình học tập như thế chứ?

 

Buổi tối, phòng quân y của quân khu đèn đuốc sáng trưng, các quân y của hai quân khu lớn tụ họp một chỗ trao đổi kinh nghiệm và tâm đắc, lấy sổ tay chăm chú ghi chép.

 

Một kiến thức y học của Giang Tri Chi đối với họ mà quá mới mẻ, quá tiên tiến, khơi gợi vô cảm hứng họ, những dòng suy nghĩ vốn tắc nghẽn đây dần dần khai thông, một ca bệnh y học nghĩ thông , ở chỗ Giang Tri Chi đều thể tìm thấy câu trả lời.

 

Quả nhiên, cách giữa với lớn như đấy, những thứ ngay cả thầy thu-ốc Đông y lão luyện cũng nỡ đem chi-a s-ẻ với , nhưng Giang Tri Chi hề giấu giếm, theo lời cô , Đông y nên phát huy rạng rỡ.

 

Ngay cả khi bây giờ mười giờ tối , vẫn nhiệt tình hăng hái, căn bản dừng .

 

Sư đoàn trưởng Triệu tự tăng ca xong, đặc biệt dẫn theo cảnh vệ viên Tiểu Tu qua phía một chuyến, giống như cái ngày Đoàn trưởng Lục bắt quả tang ông , ông cũng bắt thóp một đám fan cuồng.

 

Bảo bối của quân khu bọn họ mà, giờ vẫn còn đang truyền đạt kinh nghiệm và kiến thức y học.

 

“Được , đều về nghỉ ngơi , dù là c-ơ th-ể bằng sắt mệt mỏi lâu như cũng chịu nổi ."

 

Sư đoàn trưởng Triệu đuổi hết .

 

Vị quân y già của Quân khu Thủ đô vẫn còn đang dư vị niềm vui của kiến thức, ánh mắt oán trách Sư đoàn trưởng Triệu:

 

“Thân già chỉ chút sở thích , mà đều lão thủ trưởng ông phá hỏng ."

 

Sư đoàn trưởng Triệu mắng:

 

“Lão quân y, đó là bảo bối của quân khu chúng đấy, ông mệt mỏi."

 

Đêm hôm đó, những từ Quân khu Thủ đô đến đều ở nhà khách của quân khu.

 

Ban ngày các lão thủ trưởng Quân khu Thủ đô vì thu-ốc đau lưng mà đến, chuyện đồn khắp quân đội.

 

Mọi đều ngưỡng mộ Đoàn trưởng Giang một cô em gái giỏi giang, ngưỡng mộ Đoàn trưởng Lục cưới một cô vợ xuất sắc như .

 

Đám lính trẻ của Trung đoàn 792 và 793 cuối cùng cũng thể cảm nhận niềm vui của Đoàn trưởng Lục và Đoàn trưởng Giang một .

 

Đi ngoài cũng oai phong, chỉ cần lên tiếng hỏi về chị dâu nhỏ, liền toe toét , cái giọng oang oang khen ngợi ngớt.

 

 

Loading...