Thấy lấy tờ báo, Tưởng Hồng đành ghé sát cùng xem nội dung tờ báo với cô.
Chưa xem hết nội dung, - vốn sự việc - xem đến đây cũng nhịn mà nảy sinh tức giận.
“Quả thực tệ, nhưng dù cũng là thể tổng biên tập, văn phong tự nhiên là vững vàng.” Anh hít một thật sâu, trực tiếp đút cái bánh bao đang cầm tay miệng cô.
Lý Y Y đành c.ắ.n một miếng, nhưng vẫn ăn với : “Tờ báo em xem còn thấy lửa giận ngút trời, mà em còn là đấy. Những dân chuyện ngoài mà xem tờ báo , lửa giận ước chừng còn lớn hơn cả em. Lần kịch để xem , em để xem t.h.u.ố.c của bệnh viện Hòa Thành bọn họ còn bán hại kiểu gì nữa.”
Lúc bên ngoài đúng như những gì họ , tiếng phẫn nộ của dân gần như sắp lật tung cổng bệnh viện Hòa Thành.
Từ sáng sớm, Tanaka Ichiro vẫn còn đang trong giấc mộng tiếng chuông điện thoại trong phòng cho đau đầu. Đến khi bắt máy, lão mới bệnh viện Hòa Thành bên phía Cảng Thành xảy chuyện.
Buổi chiều, lão và của vội vàng chạy tới Cảng Thành để xử lý việc .
Lúc , kể từ khi nội dung báo xuất hiện trôi qua nửa ngày, và chính trong nửa ngày ngắn ngủi , bệnh viện Hòa Thành cũng từ một bệnh viện dân Cảng Thành tin tưởng trở thành một bệnh viện hại mà ai nấy đều đ.á.n.h đuổi.
Bệnh viện trong nửa ngày hôm nay đều ở trạng thái đóng cửa, thực sự là vì họ mới mở cổng bệnh viện, dân cầm trứng thối và lá rau nát chạy bên trong loạn.
Bên trong phòng họp yên tĩnh của bệnh viện Hòa Thành, Tanaka Ichiro xe lăn với khuôn mặt thối tha âm trầm đám lãnh đạo cao tầng của bệnh viện mặt tại đó.
“Tờ báo rốt cuộc là chuyện gì thế hả, nội dung bọn họ dám đăng , tra , là ai ?” Tanaka Ichiro tức đến mức cái miệng càng méo hơn.
“Tờ báo Buổi Sáng Ánh Chiều là do bên phía Lưu lão đầu tư thành lập, phía Lưu lão bảo vệ, của chúng thâm nhập nội bộ của họ. Thái độ bên đó cũng cứng rắn, chịu gỡ tờ báo xuống, còn khẳng định chắc nịch là sẽ tiếp tục đưa tin về việc .” Rất nhanh phụ trách điều tra việc giải thích cho lão.
Tanaka Ichiro thấy hai chữ Lưu lão là lập tức đau đầu: “Lão già c.h.ế.t tiệt đó vẫn c.h.ế.t hả, chẳng lão mắc trọng bệnh , sắp c.h.ế.t ?”
Lão hỏi xong, thấy báo cáo sự việc vẻ mặt khó xử nên mở lời trả lời lão thế nào.
Tanaka Ichiro thấy , lập tức nheo đôi mắt: “Chuyện gì thế, mau.”
Người đàn ông báo cáo sợ hãi tiếp tục trình bày những gì tra : “Theo như của chúng điều tra, vị Lưu lão đó quả thực mắc trọng bệnh, nhưng gần đây một bác sĩ Đông y lợi hại từ nội địa tới đang chữa trị cho lão. Nghe một , bệnh của Lưu lão đang dần lên, mấy ngày lão còn mở một buổi tiệc tối, những thấy lão đều bảo lão tinh thần, chẳng giống đang ốm đau chút nào.”
“Làm thể, lão chẳng mắc bệnh nan y , thể còn sống ? Người của tra xét kỹ càng đấy?” Tanaka Ichiro thể tin nổi bật dậy .
Người đàn ông lén lau mồ hôi lạnh trán, tiếp tục : “Tra rõ ạ, đúng là sự thật, vị bác sĩ Đông y đó quả thực sắp chữa khỏi cho lão .”
Tanaka Ichiro dùng lực siết c.h.ặ.t tập tài liệu tay, biểu cảm âm trầm mặt lão khiến mà thấy rùng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-mat-lanh-bi-vo-hien-quan-y-thau-tom/chuong-349.html.]
“Vị bác sĩ Đông y từ nội địa tới đó tên là gì? Người của tra ?” Lão méo miệng hỏi.
Người đàn ông chậm rãi thốt ba chữ: “Lý Y Y, đúng, chính là cái tên .”
“Anh vị bác sĩ Đông y đó tên là gì? Anh tên cô một nữa xem.” Tanaka Ichiro thấy cái tên , tròng mắt trợn to, trong con ngươi lộ vẻ thù hận hỏi .
Môi đàn ông run rẩy cái tên đó một nữa: “Lý Y Y.”
“Lý Y Y, là cô , đàn bà cứ như oan hồn ám lấy thế, chỗ nào cũng cô .” Đã lâu thấy cái tên , vốn dĩ lão tưởng ân oán giữa lão và đàn bà nên kết thúc , ngờ đàn bà ở bên đây tới tìm rắc rối cho lão nữa.
Lý Y Y ở trang viên họ Lưu đột nhiên hắt xì một cái.
Ấn Thải Mai vẻ mặt quan tâm : “Bác sĩ Lý, cô thấy lạnh , nếu đúng thì cô cứ mặc thêm áo cũng , sẽ ngoan ngoãn đây đợi cô .”
Lý Y Y xua tay: “ , chuyện gì nữa, rõ ràng lạnh, tự dưng hắt xì một cái rõ to thế .”
Chương 311 Cái miệng nha
Ấn Thải Mai lúc khẽ một tiếng.
Lý Y Y thấy tiếng của bà thì đầu sang, khó hiểu hỏi: “Bà Ấn đang gì thế? Lẽ nào bà tại tự dưng hắt xì?”
Ấn Thải Mai nén nụ mặt , suy nghĩ một chút mới mở lời: “ lẽ đoán một chút, nội dung tờ báo sáng nay cũng xem , nội dung đó là do bác sĩ Lý đưa đúng ?”
Lý Y Y cũng phủ nhận, dứt khoát gật đầu thừa nhận: “ , là . Thuốc nước mà bệnh viện Hòa Thành đưa vấn đề, còn hại , là một bác sĩ tự nhiên những dân vô tội đòi công lý , thể để thêm nhiều dân vô tội chịu sự độc ác của bọn chúng nữa.”
Ấn Thải Mai gật đầu tán thành : “ khâm phục bác sĩ Lý, nghĩ gặp chuyện , ước chừng mấy ai dám việc như bác sĩ Lý .”
Lý Y Y mỉm : “Cũng chắc, đời vẫn còn nhiều nhân sĩ yêu nước, trong đó Lưu lão là khâm phục nhất.”
Ấn Thải Mai cô nhắc tới Lưu lão, liền đồng cảm gật đầu: “ cũng khâm phục Lưu lão, nên là bộ dân Cảng Thành đều kính trọng ông cụ.”
Hai trò chuyện, Lý Y Y cũng bắt đầu châm kim cho bà.
Châm một nửa, Ấn Thải Mai đột nhiên cảm thấy mùi hương trong căn phòng đặc biệt dễ chịu.
“Bác sĩ Lý, thể mạn phép hỏi loại nhang cô đang đốt trong phòng là gì , thơm quá, ngửi thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.”