Hồng Thạc thấy câu chê bai trắng trợn của dành cho , tức tới mức nghiến răng nghiến lợi với : “Được, giỏi lắm, là tự đa tình, hả.”
Ngay lúc hai đang mắt lớn trừng mắt nhỏ, Lý Y Y xách đồ ăn bước phòng bệnh.
Tưởng Hồng luôn chú ý phía ngoài phòng bệnh là đầu tiên phát hiện bóng dáng cô, lập tức đổi thành một khuôn mặt tuấn tú dịu dàng hướng về phía cô gọi một tiếng: “Vợ ơi, em tới .”
Lý Y Y bước phòng bệnh, lướt qua hai bọn họ một chút, cô cảm thấy khí của hai chút kỳ quái nhỉ.
“Hai cãi ?” Cô đặt đồ ăn xuống hỏi.
“Không .” Trả lời đơn giản xong, với ánh mắt khao khát thứ đồ cô mang tới hỏi: “Vợ ơi, em món gì ngon thế?”
“Bánh bao thịt với cả canh gà, tối d.ư.ợ.c thiện cho .” Nói xong, cô cầm một chiếc bánh bao đưa tay .
Đưa xong lúc mới phát hiện trong phòng còn một nữa, thế là khách khí hỏi một câu: “Hồng chỉ đạo viên nếu ăn thì cũng ăn một chút ạ.”
Hồng Thạc thực ăn mới tới, nhưng hiện tại ngửi thấy mùi thơm của bánh bao mang tới, con sâu háu ăn trong bụng khơi gợi lên.
Thế là màng tới ánh mắt cảnh cáo của ai đó bên cạnh đang b.ắ.n về phía , híp mắt với cô: “Cảm ơn em dâu, khách khí nữa nhé, vặn hiện tại thấy đói bụng .” Nói xong, tự cầm lấy một chiếc bánh bao bắt đầu ăn.
“Ừm, ừm, ngon quá, em dâu, bánh bao em mua ở thế? Hôm nào cũng mua mới .” Hồng Thạc một miếng ăn hết nửa cái, trừng to đôi mắt kinh ngạc hỏi.
Lý Y Y với vẻ mặt nhanh chậm trả lời: “ tự đấy.”
“Hóa là , hèn chi ngon như thế, hèn chi lão Tưởng về cứ mãi khen ngợi em dâu.” Hồng Thạc hề nghi ngờ câu của cô, đem nửa cái bánh bao còn một miếng tống miệng.
Lý Y Y thấy thế, mỉm về phía Tưởng Hồng cũng đang một miếng ăn hết nửa cái bánh bao bên : “Vậy , khen , khen như thế nào nhỉ?”
Tưởng Hồng đang giành bánh bao ăn với Hồng Thạc thấy câu của vợ, tốc độ ăn bánh bao lập tức chậm một nhịp.
Hồng Thạc thấy , khóe miệng cong lên, thừa lúc chú ý, lén lấy thêm một cái nữa, nhanh, mặt lộ vẻ mặt đắc ý dào dạt.
“Cậu , khen em dâu , tay khéo, là một phụ nữ bụng tâm tính thiện lương, hễ nhắc tới em dâu là lộ vẻ mặt đắc ý, cho em trong ký túc xá chúng đều mà nghiến răng nghiến lợi với .” Hồng Thạc nháy mắt hiệu với Tưởng Hồng bên .
Trong lòng thầm nghĩ, em , thì cũng chỉ thể giúp tới đây thôi, phần còn dựa chính .
Ăn xong chiếc tay, Hồng Thạc điều dậy, phủi phủi quần áo : “ còn chuyện khác bận, em dâu, Tưởng Hồng đành nhờ em chăm sóc .”
“Hồng chỉ đạo viên yên tâm, sẽ chăm sóc cho Tưởng Hồng đồng chí.” Cô tiễn tới cửa phòng bệnh, mãi cho tới khi xuống lầu, cô lúc mới trở phòng bệnh.
Tưởng Hồng thấy cô , lập tức cầm một chiếc bánh bao đưa qua.
Lý Y Y đẩy nó ngược trở : “ ăn mới qua đây đấy, chỗ còn đều là của hết.”
Tưởng Hồng đành đem chiếc bánh bao tống miệng c.ắ.n một miếng lớn, khuôn mặt tuấn tú lập tức lộ vẻ mặt thỏa mãn : “Vẫn là đồ chính tay vợ là ngon nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-si-quan-mat-lanh-bi-vo-hien-quan-y-thau-tom/chuong-82.html.]
Lý Y Y thấy lời của thì mím môi , ngay đó từ trong ba lô lấy một túi châm cứu đặt lên chiếc bàn mặt .
“Vợ ơi, em lấy cái gì thế?” Lần đầu tiên thấy thứ , tò mò hỏi một câu.
Lý Y Y nghĩ tới chuyện lát nữa định với , lập tức với vẻ mặt nịnh nọt mỉm với , đó tới bên chân bóp bóp: “Nằm giường bệnh mệt , bóp chân cho một chút ?”
Tưởng Hồng vốn dĩ tâm trí đang bình tĩnh sự đổi đột ngột của vợ cho giật , suýt chút nữa từ giường bò dậy.
“Vợ ơi, em đừng như , thấy chút sợ hãi.” Anh nhích nhích sang phía bên giường.
Lý Y Y nhếch miệng với , đưa tay túm lấy cổ áo kéo về phía một chút: “Sợ cái gì chứ, một phụ nữ thì thể gì ?”
Vừa , cô dùng bàn tay còn chỉ túi châm cứu đặt bàn: “Anh thấy thứ đó ?”
“Thấy , là cái gì thế?” Anh gật gật đầu, hỏi.
Lý Y Y trả lời: “ mua từ tay một đại gia bộ kim châm vàng đấy, ông trời cũng khá là chiếu cố , lúc đưa tới cho một bộ kim châm vàng, đây từng hứa với , để châm cứu cho , nuốt lời đấy.”
Tưởng Hồng thấy là chuyện , lập tức thả lỏng: “Hóa là chuyện , vấn đề gì, em cứ châm , em châm chỗ nào?”
Lý Y Y vết thương , cơ bản đều tập trung ở phần , vị trí là châm .
“Châm đầu , tiên điều hòa những vết thương cũ đây .” Việc thức khuya tối qua của cô là thức trắng vô ích.
“Không vấn đề gì, chúng bây giờ bắt đầu châm luôn chứ?” Anh với vẻ mặt sảng khoái hỏi.
Lý Y Y bánh bao bàn: “Anh ăn uống thế nào , nếu ăn no thì đợi ăn no châm cũng .”
“Chuyện của vợ là quan trọng nhất, chúng chuẩn bắt đầu thôi nào.” Anh lập tức đem chiếc bánh bao đang cầm tay đặt chỗ cũ, ngoan ngoãn ngay ngắn giường.
Lý Y Y thấy , cúi đầu hôn lên trán một cái: “Cảm ơn ủng hộ như .”
Tưởng Hồng sờ sờ vầng trán hôn mà ngẩn một chút, nhanh khuôn mặt tuấn tú lộ ráng hồng: “Không gì, em là vợ , đương nhiên ủng hộ em .”
Rất nhanh, Lý Y Y bắt đầu lấy những cây kim châm vàng trong túi châm cứu , khi châm, cô dùng tay sờ soạng một phen đầu , khi xác định huyệt vị, lúc mới châm xuống cây kim vàng đầu tiên.
Vì là đầu tiên châm, khi châm xong cây đầu tiên, cô nghiêm túc quan sát biểu cảm của , khi xác định gì , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Có sự thành công của đầu tiên, cây thứ hai cô châm thuận lợi hơn đầu nhiều, tiếp theo là cây thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Chẳng mấy chốc, đầu Tưởng Hồng đang giường châm giống như tổ ong vò vẽ .