Nhỡ con gái cửa cũng định học theo bà chồng chịu việc, thế thì thằng phá gia chi t.ử cả đời chẳng sẽ lặp con đường cũ của ? Cái nhà họ Lâm kiếp là giống nòi gì thế !
Lão Lâm lề mề dậy xỏ giày, bà vợ già bên cạnh đ.á.n.h thức, ngủ yên, còn đưa tay vỗ vỗ bà, dém góc chăn cho bà, đầu trừng mắt Lâm Quốc Khánh một cái.
"Mày gấp cái gì mà gấp? Người chẳng đang ở đó ! Còn chạy mất chắc?"
"Sao chạy, hôm qua Xuân Hoa chẳng bảo , nhà cô gả cô cho một lão già hơn năm mươi, nhỡ chúng đến muộn, trói lên kiệu hoa thì thế nào?"
"Tch, đều là nước Trung Hoa mới , còn thể loại hành vi cường đạo thế ?"
Đây chính là lý do vì bà nội của Lâm Quốc Khánh lúc nhắm mắt xuôi tay cũng yên lòng, đàn ông hai đời nhà họ Lâm vẫn là quá đơn thuần một chút.
Thế giới xung quanh chính là bộ thế giới, con đường tìm hiểu thế giới chính là ở đại đội chữ báo. Phong khí ở thôn Tứ Hà cũng tạm , chuyện nghiêm trọng nhất cũng chỉ là đàn ông đ.á.n.h phụ nữ, ở cái thời đại , chuyện đó mang ngoài cũng chẳng tính là chuyện gì to tát.
Nếu để Thẩm Xuân Hoa đ.á.n.h giá, thì cha chồng cô cũng chỉ xứng với kiểu vợ như Lương Sinh Đệ, thì lười một chút, nhưng bà cũng lười động não. Chứ chỉ cần đổi sang một thích giở tâm cơ, lão Lâm nhẹ nhàng cũng nuốt sống ngay.
Nói lạc đề , chuyện sáng sớm Lâm Quốc Khánh kéo ông bố già khỏi cửa, tiên một chuyến đến nhà Lâm Phú Cường.
Lâm Phú Cường mắt nhắm mắt mở Lâm Quốc Khánh ngoài cửa, trong đầu vẫn còn là hồ dán, thấy bảo giấy chứng nhận cho .
"Chứng nhận gì? Cậu định gì thế?"
" kết hôn." Lâm Quốc Khánh hùng hồn đầy lý lẽ, chẳng hề nghĩ rằng hôm nay sẽ đón vợ về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-100.html.]
Thời buổi kết hôn là đến đại đội xin giấy chứng nhận của thôn , chứng minh là thôn dân của thôn , và kết hôn. Sau đó cầm giấy chứng nhận đến văn phòng đăng ký kết hôn của ủy ban xã mới thể đăng ký kết hôn.
Lâm Phú Cường: "..." "Bây giờ? Giờ á? Gà mới gáy thôi mà???" Cán bộ ở văn phòng đăng ký e là còn đang trong mộng, kết cái hôn khỉ gió gì!
"Ây da, đội trưởng giúp một tay mà! Nhà vợ ở huyện bên cạnh, chúng về về đều mất thời gian, sang đó sớm một chút mới . Về sẽ mời uống rượu mừng mà!"
Lâm Quốc Khánh sống c.h.ế.t bám lấy, cứng rắn bắt Lâm Phú Cường giờ văn phòng đại đội cho một tờ giấy chứng nhận.
Sau khi cảm ơn rối rít, kéo ông bố đang ôm tiền trong n.g.ự.c như bay về hướng huyện bên cạnh.
Thẩm Xuân Hoa thấp thỏm bất an đợi đến khi trời sáng, Thẩm Hạ Sinh mặt thối hoắc canh chừng cả đêm ở bên ngoài đập cửa "rầm" một cái.
"Ra nấu cơm ! Con ba, cha bảo hôm nay mày mặc bộ quần áo nào sạch sẽ một tí!"
Thẩm Xuân Hoa và Thẩm Đông Hoa đồng thời run rẩy, Thẩm Xuân Hoa nghiến c.h.ặ.t răng, nhưng vẫn dậy.
Dắt cái kéo sát bên hông, đó dùng dây lưng quần buộc c.h.ặ.t , trao đổi ánh mắt với Thẩm Đông Hoa một cái, cùng khỏi phòng.
Vẫn còn sớm, gã mổ lợn giờ vẫn đến. Thẩm Xuân Hoa và Thẩm Đông Hoa là hai lao động chính trong nhà, cho dù hôm nay sắp bán , vẫn nhóm lửa nấu cơm, nếu thì cứ đợi mà ăn đòn.
Thẩm Xuân Hoa hận thể rắc nửa cân thạch tín trong nồi cháo, đoán chừng Thẩm Đông Hoa cũng nghĩ như , đáng tiếc là .