Cô bé lén lút nấp một góc, rõ cụ thể bọn họ chuyện gì, nhưng hai chữ "Đông Hoa" thì vẫn thấy .
Tinh thần cô bé căng thẳng tột độ, cảm thấy hai kẻ chụm đầu bàn tán về thì tuyệt đối chẳng chuyện gì lành.
Cô bé dứt khoát về nhà nữa, trốn biệt ở bên ngoài. Mãi đến khi trời tối đen, mới mò theo địa chỉ đường mà Lâm Quốc Khánh buột miệng hôm đến đón Thẩm Xuân Hoa, mò mẫm tìm đến đây.
Thẩm Đông Hoa kể từ khi Thẩm Xuân Hoa , lúc nào cũng mang theo tiền chị gái cho bên , chính là để tiện bề bỏ trốn bất cứ lúc nào biến.
Chỉ là ngờ nhanh đến thế.
Thẩm Đông Hoa đói rét, uống nước nóng và ăn khoai lang Thẩm Xuân Hoa đưa cho mới sức, quẹt mồm dậy định ngay.
"Chị, em chỉ định đến chào chị một tiếng thôi. Dù đại tỷ cũng còn nữa, em chuyến , khi chị em cả đời cũng gặp nữa.
Mẹ cho em cái mạng, bao nhiêu năm nay em trâu ngựa ở nhà cũng coi như trả gần hết . Một đồng hai hào hai em là chị cho, coi như chị cho em một con đường sống.
Em cũng chỉ tiếng cảm ơn, kiếp chắc trả chị , hẹn kiếp nhé, kiếp em sẽ trả. Kiếp chị em cũng đừng chị em nữa, cái t.h.a.i đầu t.h.a.i chẳng cả.
Ừm... tranh thủ đại tiểu thư nhà tư bản, hàng xóm của là nhất..."
Không vì sắp chia ly mà hôm nay Thẩm Đông Hoa đặc biệt nhiều. Còn Thẩm Xuân Hoa lẽ vì đang mang thai, tâm trạng định, cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, nước mắt rơi lã chã.
"Em... em chạy ngoài thế ... cái gì cũng , sống thế nào ..."
Thẩm Đông Hoa cố gắng toét miệng :
"Sợ cái gì, khổ nữa thì khổ bằng ở nhà ? Hồi đó chị chẳng từng định dùng một nhát kéo kết liễu đời ? C.h.ế.t còn chẳng sợ, còn sợ cái gì?
Cùng lắm thì ăn mày, giàu ở thành phố Thượng Hải nhiều lắm, em thể ăn xin đến đó, thấy em xinh xắn, còn cho thêm mấy đồng..."
"Phủi phui cái mồm..." Thẩm Xuân Hoa nhíu mày, đưa tay bịt miệng em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-107.html.]
"Em mà ăn mày thật, nhất là bôi mặt đen , bẩn , tóc tết cũng cắt , trông càng giống con trai càng ..."
Thẩm Xuân Hoa cảm thấy cũng bệnh, thế mà dạy em gái cách ăn mày. Cô lau nước mắt, c.ắ.n răng về phòng một chuyến, hỏi Lâm Quốc Khánh lấy chìa khóa ngăn kéo.
Lâm Quốc Khánh chẳng hỏi han gì, đưa ngay cho cô.
Thẩm Xuân Hoa đếm 5 đồng tiền lẻ nhét tay Thẩm Đông Hoa.
"Nhà còn đang nợ nần, năm đồng vốn định ngày mai mang trả nhà đại tỷ, em cứ cầm lấy mà dùng..."
Thẩm Đông Hoa vội vàng đẩy tiền : "Thế , nhỡ rể ..."
"Anh ."
Thẩm Xuân Hoa kiên quyết gấp tiền nhét túi em gái. Rồi cô :
"Anh rể em đ.á.n.h , vợ chồng chị chuyện gì cũng đều thương lượng với , chị trong là để hỏi lấy chìa khóa đấy. Anh cả."
Thẩm Đông Hoa há hốc mồm, bỗng nhiên nên gì.
"Đông Hoa, chị giúp gì cho em, chỉ thể cho em chừng thôi, đường , dựa chính em ."
Thẩm Đông Hoa bỏ trốn khiến Thẩm Lai Tài tức gần c.h.ế.t, Tiền Lai Nhi và vợ của Thẩm Hạ Sinh là Tề Tú Vân đều đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Chẳng vì cả, chỉ là đám đàn ông trong nhà tìm trút giận mà thôi.
Tề Tú Vân mới tháng lâu, trận đòn trực tiếp lấy nửa cái mạng của cô . Khiến cho trong thôn, trong đại đội đều kéo đến xem.
Thẩm đội trưởng nhảy dựng lên mắng Thẩm Hạ Sinh ăn cơm tù , nhà họ Thẩm lúc mới tém tém một chút, để Tề Tú Vân giường nửa năm dưỡng sức.