Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:56:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Xuân Hoa cằn nhằn nhiều , nhưng Lâm Quốc Khánh thời gian dựng , đành đợi ngày nào đó Lâm Thư Siêu cũng chui lọt nữa thì mới bảo dỡ dựng .

Nếu kiếp Thẩm Xuân Hoa điều gì hối tiếc, thì một điều chắc chắn là về Lâm Thục Anh, và một điều nữa lẽ là chiều cao của mấy đứa nhỏ.

Đặc biệt là hai đứa con trai, do thời kỳ dậy thì suy dinh dưỡng kéo dài, cả hai đứa vóc dáng đều cao. Lâm Thư Siêu khi trưởng thành còn cố rướn đến một mét bảy, chứ Lâm Thư Cản thì còn kém một mét bảy một xa.

Thằng Hai vốn tính tình thật thà chỉ cắm đầu việc, vóc dáng thấp bé khiến nó ở trường bắt nạt ít, may mà Lâm Thư Siêu, nào cũng giúp trai đòi công đạo.

Chuyện giữa bọn trẻ con, lớn các cô cũng tiện xen . Mặc dù bao giờ hỏi đến, nhưng trong lòng đều rõ, cho nên cũng từng ngăn cản thằng Ba mặt cho nó.

Trước đây , cứ tưởng là trời sinh thế, còn nghĩ cô và Lâm Quốc Khánh cũng lùn lắm, hai đứa cao lên nhỉ!

Đến lúc già mới cháu nội phổ cập kiến thức, đó đều là do suy dinh dưỡng mà . Tại ở đằng Đông Bắc ai nấy đều cao to lực lưỡng, là vì họ gạo xay xát kỹ để ăn, xương thịt để gặm, ăn là đắp đấy, chạy .

Thẩm Xuân Hoa đều ghi nhớ trong lòng, bây giờ Lâm Thục Anh coi như qua cửa t.ử , thế thì cô tranh thủ thời gian bồi bổ dinh dưỡng cho các con chứ?

Từ trong chạn bát lôi một cái hộp sắt tây còn rõ hoa văn, mở bên trong là đầy ắp một hũ trứng gà, đó đều là công lao của mấy con gà mái già trong nhà.

Trước đây đều tích cóp để đổi tiền đổi tem phiếu lương thực, bây giờ thì... tiền kiểu gì cũng kiếm , trứng gà cứ ăn tính!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-11.html.]

Lại mở một cái vại sành, từ bên trong múc một thìa nhỏ dầu hạt cải đổ chảo, đợi dầu nóng lên, liền bắt đầu đập từng quả trứng cho .

Đến lúc Lâm Quốc Khánh trở về, thì thấy một đĩa trứng ốp la đầy ắp, còn đang bốc nghi ngút mùi dầu mỡ.

"1, 2, 3... 7, Thẩm Xuân Hoa, em điên ! Nhà định sống nữa ? Em ốp tận 7 quả trứng??? Lại còn nhiều dầu thế !"

Lúc nãy đúng là hứa cho bọn trẻ con ăn trứng ốp, thì cũng chỉ 4 đứa thôi mà? Thẩm Xuân Hoa thế mà một 7 quả! Cái chuồng gà nhà cũng chỉ năm con gà mái chứ mấy, một ngày 5 quả trứng, với cái kiểu ăn của vợ , mà chúng nó đẻ kịp bù lỗ!

Lâm Thư Siêu đang dắt em gái út bên cạnh nuốt nước miếng, liền đính chính.

"Cha ơi, lúc mấy con gà cục tác một ngày thể đẻ hai quả đấy, hôm nay con nhặt 7 quả trứng lận." Thằng bé tự hào giơ một bàn tay và hai ngón tay lên, việc sắp xếp trong phạm vi 20 khó nó.

Lâm Quốc Khánh con chẳng những an ủi mà còn sầu hơn: "Hôm qua con nhặt, tính là hai ngày cộng mới 7 quả!"

Thẩm Xuân Hoa rửa sạch chỗ rau Lâm Thư Cản hái về thái nhỏ, tận dụng chỗ dầu thừa lúc ốp trứng xào thêm một đĩa rau xanh, đang rắc muối, sang lườm nguýt ông chồng keo kiệt bủn xỉn một cái rõ dài.

"Hôm qua chúng ở nhà, ai cho gà ăn, ăn thì lấy trứng mà đẻ! mà chỉ ốp 4 quả, lát nữa kiểu gì cũng một đứa ăn, tin ! Trừ phi bàn."

Lương Sinh Đệ đời nào chịu để bản chịu thiệt, cũng chẳng tư tưởng kính già yêu trẻ gì sất, bàn mà trứng ốp la thì đôi đũa ngay lập tức gắp một cái bát tiên.

 

 

Loading...