Nói xong thời gian: " đây, thì dậy hết bây giờ."
Mùa hè mặt trời gay gắt, dễ buồn ngủ. Vốn dĩ những bình thường ngủ trưa cũng sẽ chợp mắt ở nhà một lúc. Giờ còn cách giờ hơn nửa tiếng, cả thôn im ắng tĩnh mịch, đến ch.ó cũng bẹp bóng râm ủ rũ.
Lâm Quốc Khánh tranh thủ lúc đeo gùi lên lưng, hai tay xách hai cái làn, sải bước thật nhanh ngoài. Tuy nhiên vẫn mấy thừa năng lượng, ngoài dạo thấy.
Buổi chiều khi , Thẩm Xuân Hoa đến tìm đội trưởng đội sản xuất Trần Kim Thủy để xin nghỉ giúp chồng.
Cô vốn định bịa cái lý do chồng trong khỏe, Lâm Quốc Khánh đưa bà khám bệnh. Vì thế lúc nãy Lương Sinh Đệ cũng đội nắng ngoài, bảo là con sông xa xa đằng mò cá.
Trần Kim Thủy thấy Thẩm Xuân Hoa mở miệng : "Xuân Hoa , ban trưa thấy Quốc Khánh tay xách nách mang khỏi thôn, cái gì đấy?"
Thẩm Xuân Hoa đảo mắt, ngay giây nghĩ một cái cớ mới: "Gớm, thì đến xin phép cho ông nghỉ đây! Bên nhà đẻ chút việc, bảo ông hộ một chuyến mà."
Đi sang nhà đẻ vợ, thường thì chẳng ai tay , nhưng việc gì thì cũng chẳng đến mức bao lớn bao bé như thế. Hơn nữa quan hệ giữa Thẩm Xuân Hoa và nhà đẻ lắm, chuyện ít nhiều đều . Giờ bảo nhà đẻ việc, thực Trần Kim Thủy tin lắm.
Thẩm Xuân Hoa thế, rõ ràng là cho khác rốt cuộc là việc gì. Hơn nữa cũng đến xin nghỉ , chứng tỏ định chiếm hời của tập thể. Trần Kim Thủy cũng hỏi nhiều nữa.
"Được , thế để ghi sổ cho . Mai chắc về chứ?"
"Về chứ, về chứ, nếu mà về kịp thì sang xin phép !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-136.html.]
Bên , Lâm Quốc Khánh đeo gùi xách làn đường lớn, thi thoảng ngoái đầu xem chiếc máy cày nào chạy qua . Từ chỗ họ lên tỉnh thành xe khách, chỉ thể cuốc bộ. Hoặc là lên huyện bắt xe, mỗi ngày một chuyến, thế thì càng mất thời gian.
Thỉnh thoảng một chiếc xe "bánh mì" chạy qua, cũng dám vẫy. Trong ấn tượng của , loại xe đó là phận mới , cho một gã chân lấm tay bùn như để nấm lên . Nhỡ bẩn xe , bán mười gùi nấm cũng đền nổi.
Anh chỉ hy vọng cái xe ba bánh máy cày gì đó, dù thuận đường, cho nhờ vài dặm cũng . Trời hôm nay nóng quá. Mới nửa tiếng mà áo may ô ướt đẫm.
"May mà để Xuân Hoa đưa cái của nợ ..." Anh xách làn, quệt mồ hôi trán.
Đột nhiên phía vang lên tiếng còi xe, đầu , là một chiếc xe tải nhẹ, thùng xe phía xếp ngay ngắn nhiều xe đạp mới tinh. Lâm Quốc Khánh vội vàng đặt cái làn xuống, vẫy vẫy tay.
Xe tải dừng , một cái đầu thò từ ghế phụ: "Đồng hương? Có việc gì thế?"
Lâm Quốc Khánh thấy khách sáo, vội vàng toét miệng chạy lên: "Đồng chí, hỏi chút, các đấy ạ?"
Trong xe hai , lái xe tuổi lớn một chút, để ria mép hình bát tự, mặc áo thun kẻ sọc xanh trắng kiểu hải quân. Người còn trẻ hơn, ở ghế phụ, mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay màu trắng bằng vải dacron, qua là thành phố.
Người thanh niên bộ dạng nông dân điển hình của Lâm Quốc Khánh, đầu tài xế một cái, thành thật : "Chúng lên tỉnh."
Lâm Quốc Khánh xong mừng rỡ vô cùng: " cũng lên tỉnh! Có thể cho nhờ một đoạn đường ?"
Lúc tán gẫu rằng, lái xe chạy đường ngoài thường cho lạ nhờ vì sợ gặp cướp đường.