Anh còn đặt gùi và làn xuống, lật tấm vải che cho họ xem bên trong đầy ắp nấm.
" đưa nấm cho trạm thực phẩm tỉnh, còn cả giấy giới thiệu nữa, ." Nghĩ nghĩ một chút, bồi thêm một câu:
" thể trả tiền xe... chỉ là thể nhiều lắm..."
Hai trong xe đều bật . Thực lúc thấy gùi nấm , họ yên tâm một nửa . Lâm Quốc Khánh giấy giới thiệu, thanh niên bèn trực tiếp mở cửa xe.
"Anh lên , lấy tiền , điều chịu chật một tí. Thùng xe đằng xếp đầy xe đạp , chỗ cho nữa."
Hai họ là của xưởng xe đạp thành phố, nhận nhiệm vụ chở xe đạp đến cửa hàng quốc doanh tỉnh.
Lâm Quốc Khánh đưa tờ giấy ghi địa chỉ và thư giới thiệu của vị đầu bếp cho thanh niên xem. Cậu qua, thấy trạm thực phẩm và cửa hàng quốc doanh họ sắp đến cùng một con đường, thậm chí chỗ họ đến còn xa hơn một chút.
Diệp Tuấn Tài gấp thư trả cho Lâm Quốc Khánh: "Đại ca cứ yên tâm , chúng đưa đến tận cổng trạm thực phẩm luôn."
Lâm Quốc Khánh cảm ơn rối rít, đó ôm cái gùi của cố gắng nép một bên. Một cái làn để chân, còn một cái thì Diệp Tuấn Tài đặt lên đùi . Lâm Quốc Khánh thấy ngại:
"Chú em, cái làn đó là đưa cho , chồng lên cái gùi là . Áo chú đắt tiền thế , nấm trong làn còn rửa..."
Diệp Tuấn Tài sảng khoái, tỏ vẻ cả.
"Anh giao hàng cho trạm thực phẩm mà, rửa thì giao thế nào nữa. Hơn nữa, mùa hè nóng nực nhiều mồ hôi, áo về nhà đằng nào cũng giặt, bẩn tí ."
Diệp Tuấn Tài hòa nhã hơn Lâm Quốc Khánh tưởng tượng nhiều, khiến thở phào nhẹ nhõm. Anh cảm giác như gặp lão Thạch , thực thành phố cũng nhiều đấy chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-137.html.]
Tài xế lái xe ít , Diệp Tuấn Tài gọi ông là lão Lưu, Lâm Quốc Khánh cũng khách sáo gọi một tiếng Lưu. Suốt dọc đường cơ bản đều là Diệp Tuấn Tài chuyện với .
Nói chuyện một hồi mới , Diệp Tuấn Tài còn lớn hơn một tuổi? Thậm chí con trai lớn nhất của còn lớn hơn con gái cả nhà hai tuổi.
Lâm Quốc Khánh nên nên . Lúc nãy gọi là đại ca, gọi là chú em suốt cả quãng đường, trắng vẫn là do dãi nắng dầm mưa ngoài đồng nhiều quá nên già tuổi.
Diệp Tuấn Tài cũng ngượng ngùng: "Đại... ờ, hai chênh một tuổi, cần gì câu nệ thế, cứ gọi tên cho tiện, thấy thế nào, Quốc Khánh?"
Lâm Quốc Khánh vội vàng gật đầu: "Đương nhiên là , đương nhiên là ."
"Quốc Khánh, giao nấm xong thì về kiểu gì?" Diệp Tuấn Tài hỏi.
Lâm Quốc Khánh cũng , gãi gãi đầu: "Trước tiên bắt xe buýt ngoại ô, đó xem xe nào , thì cuốc bộ một đoạn , từ ngoại ô bộ về chắc tầm hai tiếng là đến thôi."
Diệp Tuấn Tài "a" lên một tiếng, bộ hai tiếng đồng hồ? Đây là chuyện mà cả đời từng trải qua. Cha là xưởng trưởng xưởng xe đạp, từ giải phóng việc trong xưởng xe đạp .
Cậu cảm thấy từ khi ký ức thì trong nhà xe đạp, bây giờ còn thể nhờ xe tải của xưởng, quen xung quanh cũng từng ai bộ nhiều như thế. Quả nhiên, nông dân thật sự vất vả.
"Chúng dỡ xe đạp xong cũng về ngay, nếu đợi chúng dỡ hàng xong thì thể cùng về luôn."
Lâm Quốc Khánh xong mắt sáng rực lên: "Được ? Thế phiền các quá ?"
"Không phiền phiền, đằng nào cũng thuận đường mà, là đợi chúng chứ chúng đợi ." Diệp Tuấn Tài xua tay, cứ thế chốt luôn phương tiện về nhà giúp Lâm Quốc Khánh.