"Anh mà cái xe đạp thì hơn nhiều ." Cậu thuận miệng cảm thán một câu, lão Lưu bên cạnh suýt phì .
Vị thiếu gia đúng là " ăn thịt băm", là nông dân, kiếm ăn từ đất, quanh năm suốt tháng chẳng dành dụm mấy đồng, còn bảo mua xe đạp?
Không ngờ Lâm Quốc Khánh chẳng hề thấy lời Diệp Tuấn Tài vấn đề gì, tán đồng gật đầu:
" thế, nhưng mua xe đạp cần phiếu, tiền thì dễ kiếm chứ phiếu thì khó kiếm lắm!"
Anh đang tính toán xem cuối năm nên nhờ lão Thạch kiếm giúp một tấm phiếu xe đạp ? Không đúng đúng, Xuân Hoa bảo xe đạp thực dụng bằng xe ba bánh, nhà họ mua xe ba bánh!
Nghĩ đến đây sang hỏi Diệp Tuấn Tài: "À , Tuấn Tài, xưởng xe đạp các sản xuất xe ba bánh ?"
Diệp Tuấn Tài ngẩn : "Có chứ, nhưng sản lượng nhiều, nhu cầu thị trường cao bằng xe đạp."
Nhu cầu thị trường thì liên quan gì đến Lâm Quốc Khánh, thì nhu cầu thực sự với xe ba bánh: "Thế xe ba bánh cần phiếu ?"
"Không cần , mua xe ba bánh cứ đưa tiền là . Không cần phiếu."
"Bao nhiêu tiền một chiếc thế?"
"Hai trăm tám một chiếc."
Thực giá một chiếc xe ba bánh đắt hơn xe đạp, một là vì tốn nhiều vật liệu sắt thép hơn xe đạp, hai là cần phiếu.
Thời buổi một chiếc xe đạp mới 158 đồng, giá xe ba bánh đắt gần gấp đôi, thảo nào nhu cầu thị trường cao.
Lâm Quốc Khánh nhẩm tính tiền trong nhà. Họ lén lút bán rau ở ngõ Quan Tiền bốn, năm tháng , tuy bình thường ăn uống chi tiêu cũng hào phóng hơn nhiều, nhưng cộng với tiền tiết kiệm đó, trong ngăn kéo ít nhất cũng hơn một trăm năm mươi đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-138.html.]
Dành dụm thêm 5 tháng nữa, đến cuối năm chắc là mua nổi một chiếc xe ba bánh , mùa đông năm nay họ sẽ cõng gùi bộ nữa.
Lâm Quốc Khánh mải thầm trong bụng nên im bặt, hai bên cạnh còn tưởng mua nhưng thấy đắt quá nên tự ti gì nữa.
Lão Lưu lén Diệp Tuấn Tài một cái, ông gì nào, thiếu gia đúng là " ăn thịt băm" mà!
Diệp Tuấn Tài thấy ánh mắt của lão Lưu, cũng tự trách năng lung tung , định mở miệng an ủi Lâm Quốc Khánh hai câu thì thấy Lâm Quốc Khánh hỏi:
"Vậy, mua thì đến thẳng xưởng các mua là cửa hàng quốc doanh?"
Diệp Tuấn Tài , ngớ : "...Chắc là cửa hàng quốc doanh mua đấy, xưởng chúng chỉ phụ trách sản xuất thôi..."
Lâm Quốc Khánh gật đầu, toét miệng lộ hàm răng trắng bóng: "Được, thế đợi gom đủ tiền, sẽ cửa hàng quốc doanh."
Diệp Tuấn Tài thấy vui vẻ, bản cũng vui lây. Người đồng hương lạc quan thật, đối mặt với khó khăn hề ủ rũ chút nào mà luôn vươn lên, nghĩ cách chiến thắng khó khăn. Trung Hoa mới của chúng mà đều là những con như thế thì ngày đuổi kịp Anh Mỹ chẳng còn xa nữa!
Cậu cảm thấy tinh thần của Lâm Quốc Khánh cảm động, nghĩ nghĩ :
"Đợi gom đủ tiền, đến xưởng xe đạp thành phố tìm ! xem thể dùng suất mua nội bộ của cho , ít nhất cũng tiết kiệm hai, ba mươi đồng đấy!"
"Thật á!" Lâm Quốc Khánh kinh ngạc, còn cả kiểu giảm giá cho nhân viên thế ư? Thảo nào trong thành phố ai cũng công nhân!
"Thế... lắm ... đó là phúc lợi của , cho thì chẳng còn nữa..."
Diệp Tuấn Tài xua tay: "Anh mua xe đạp , cũng chẳng dùng đến xe ba bánh. Hơn nữa thế cũng rõ, đến lúc đó còn về hỏi cha ."
Lâm Quốc Khánh cũng khách sáo nữa, hời mà chiếm là đồ ngốc, đó là lợi nhuận bán rau cả tháng trời của họ đấy! Nếu thực sự tiết kiệm ba mươi đồng, ngày đạp xe ba bánh về nhà, Thẩm Xuân Hoa chắc chắn sẽ ôm đầu mà hôn chùn chụt!