Lâm Quốc Khánh xong trong lòng chùng xuống, con gái bảo Thẩm Xuân Hoa để phần cơm cho , cũng chẳng màng ăn uống nữa, dặn dò mấy đứa nhỏ y hệt như vợ dặn, đạp xe lao ngoài.
Đến cửa nhà Lâm Ngọc Lan thì thấy Lâm Phú Cường và mấy cán bộ nhỏ trong thôn cũng đang ở đó. Cửa còn đỗ một chiếc xe ba gác, xe buộc một con trâu già màu vàng, đây là trâu cày của thôn.
"Đội trưởng..." Lâm Quốc Khánh dựng xe vội vàng chạy , còn ngừng ngó nghiêng trong: "Chị em... vợ em họ ở trong đó ..."
Lâm Phú Cường đang ngậm t.h.u.ố.c lá chuyện với bên cạnh, thấy , vội vàng chào hỏi: "Quốc Khánh , chú về đúng lúc lắm, chị chú hình như khó sinh."
"Cái gì!?" Lâm Quốc Khánh kinh hãi, dám tin : "Chị em đẻ 8 đứa , thể còn khó sinh ?"
"Thì đấy!" Trần Kim Thủy bên cạnh Lâm Phú Cường ghế đẩu gãi đầu: "Thường thì phụ nữ sinh nở , sinh tiếp sẽ thuận lợi, lý nào khó sinh, chị chú cũng tình hình thế nào."
"Thế họ còn ở trong đó gì? Mau đưa bệnh viện chứ!"
Lâm Quốc Khánh cuống lên , chỉ mỗi một chị gái , nếu chị cũng mất, thì nhà họ Lâm đúng là chỉ còn mỗi là độc đinh. Anh định xông xem thì Lâm Phú Cường cản : "Chú đợi chút, họ sắp ngay ..."
Lời còn dứt, thấy rể Mã Đức Tường bế chị gái , đằng còn một dây các bé gái lớn nhỏ cùng, giữa mùa hè nóng nực, Lâm Ngọc Lan quấn một lớp chăn.
"Tránh tránh , mau tránh !" Thẩm Xuân Hoa chạy Mã Đức Tường và Lâm Ngọc Lan, xua tay đuổi đám đàn ông đang đợi trong sân sang một bên, Lương Sinh Đệ cũng vội vã ôm một cái tay nải từ trong nhà , cùng Thẩm Xuân Hoa giữ chắc chiếc xe ba gác, để Mã Đức Tường đặt lên.
Sắc mặt Lâm Ngọc Lan vốn già nua thiếu sức sống, hôm nay thoạt càng trắng bệch, cảm giác như chẳng còn chút nào.
Thẩm Xuân Hoa thấy Lâm Quốc Khánh , nhưng cũng dứt để cụ thể với , chỉ bảo một câu: "Bây giờ bọn em bệnh viện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-149.html.]
Sau đó cô cùng Lương Sinh Đệ và Mã Đức Tường lên xe trâu, giục bác đ.á.n.h xe phía mau.
Đợi bọn họ , trong nhà mới lề mề hai ông bà già vẻ mặt mấy vui vẻ:
"Đã đẻ bao nhiêu đứa , còn bệnh viện gì cho tốn tiền, đẻ ở nhà là mà... Nhỡ đẻ một con thị mẹt..."
"Bà Mã!" Lâm Quốc Khánh quát lên một tiếng, dọa cho Mã Đức Tường giật nảy .
"Ồ, Quốc Khánh cũng đến đấy ..."
Lâm Quốc Khánh nãy cháu gái lớn kể , Lâm Ngọc Lan tính ngày dự sinh là mấy hôm , quá ngày mà sinh. Bà chồng liền khẳng định chắc nịch là con gái, vô cùng vui.
Bởi vì thông thường con trai sẽ sớm, con gái muộn. Thế là bà cứ c.h.ử.i mắng cô sa sả, còn bảo thà đừng đẻ còn hơn.
Hôm nay ăn cơm xong còn bắt cô con dâu bụng to vượt mặt xổm giặt quần áo, Lâm Ngọc Lan bảo hai hôm nay thực sự xổm nổi nữa, kết quả bà già đẩy một cái sang bên cạnh, còn dùng khuỷu tay thúc mấy cái bụng cô, mắng cô lười biếng còn tìm cớ.
Lâm Ngọc Lan lúc đó bụng bắt đầu co rút, đất dậy nổi.
Mấy đứa con gái thấy, vội vàng chạy đỡ , còn mấy đứa chạy ngoài tìm Mã Đức Tường, ăn cơm xong sang hàng xóm chơi.
Đợi Mã Đức Tường vội vã chạy về thì Lâm Ngọc Lan mặt mày trắng bệch giường, giữa hai chân m.á.u và nước ối chảy ròng ròng.
Bà già bảo cô thể là t.h.a.i ngôi ngược, cố gắng chịu đựng một chút là , còn đuổi đàn ông khỏi phòng, bảo phòng sinh bẩn thỉu, âm khí nặng, đàn ông . Qua một tiếng đồng hồ, sắc mặt Lâm Ngọc Lan càng lúc càng trắng, bụng nhô lên cao, nhưng mãi sinh .