"...Ngôi t.h.a.i thuận, nước ối còn nhiều, mổ lấy t.h.a.i gấp." Bác sĩ đưa kết luận trong thời gian ngắn nhất, khiến những cùng đều giật .
"Mổ lấy thai?"
"Thế là đụng d.a.o kéo ?"
"Trước đây chị tự sinh mà, đụng d.a.o kéo?"
Đối với nông thôn, đụng d.a.o kéo chỉ là nỗi sợ hãi về tâm lý mà còn là áp lực về kinh tế, m.ổ x.ẻ đồng nghĩa với việc viện, trả một khoản viện phí trời.
Bác sĩ giải thích: "Vừa hỏi sản phụ thì đây sinh 8 đứa , sản phụ một hoặc nhiều mang thai, da bụng trở nên lỏng lẻo, tức là cơ bắp đủ lực, t.ử cung cũng tương đối lỏng lẻo, đủ sức để giữ cho em bé ở tư thế bình thường, nên sẽ xảy tình trạng ngôi t.h.a.i bất thường."
"Chị còn hôm nay bụng va đập từ bên ngoài, nên bây giờ đứa bé đang ngang, tự sinh thể nào sinh , chỉ thể mổ, mà ngay, nếu nước ối trong đó còn nhiều, đứa bé sẽ ngạt c.h.ế.t, sản phụ cũng nguy hiểm đến tính mạng."
Bên cạnh, y tá đưa một tờ giấy đồng ý, bảo Mã Đức Tường ký tên, Mã Đức Tường mới do dự một giây, Lương Sinh Đệ c.h.ử.i xối xả mặt.
"Mày còn chờ cái gì? Chờ con gái tao một xác hai mạng trong đấy ? Không tiền thì đừng đẻ nữa! Đẻ nhiều như thế đến tiền mổ cũng , mày định đẻ con trai để kế thừa cái đống đồng nát sắt vụn nhà mày !"
Mã Đức Tường dọa sợ, vội vàng cầm b.út ký tên : "Mổ, mổ ngay . Người lớn trẻ con đều giữ!"
Ký xong còn nộp tiền, lúc ngoài cố tình mang theo tiền, chỉ là đủ ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-151.html.]
Lương Sinh Đệ dựa tường, đảo mắt khinh bỉ, thực bà bao giờ thiện cảm với con rể , kể cả Lâm Ngọc Lan, mỗi gặp con gái, bà đều lải nhải một lượt rằng nó ngu.
Điều kiện nhà họ Mã rõ ràng hơn nhà họ nhiều như , kết quả cả năm trời cũng chẳng thấy Lâm Ngọc Lan miếng thịt cá nào bụng! Càng đừng đến việc mang chút đồ ăn về cho bà! Ồ đây là trọng điểm...
Trọng điểm là còn đẻ nhiều như thế! Bất kể trai gái, sinh đều là một cái miệng, ăn uống mặc quần áo chứ? Nhà họ Lâm bốn đứa con, quần áo đứa lớn mặc còn thể cho đứa nhỏ mặc, đứa nhỏ mặc cho đứa nhỏ hơn.
Nhà họ Mã nhiều con như thế, mặc đến lúc vải rách bươm ! Chẳng vẫn bỏ tiền mua đồ mới ? Nếu mà đẻ ít một nửa, trong nhà tiết kiệm bao nhiêu tiền! Ăn bao nhiêu bữa thịt!
Chẳng thấy nhà họ Lâm bây giờ bữa nào cũng ăn trứng gà, ngay cả thịt gà cũng ăn , dăm ba hôm chút dầu mỡ bụng, nếu mà thêm bốn đứa con nữa, dù Thẩm Xuân Hoa hào phóng đến mấy, bà cố gắng việc đến , chắc cũng đời nào chịu đập 11 quả trứng cho một bữa cơm !
Nói cho cùng là do đẻ nhiều quá! Lương Sinh Đệ c.h.ử.i lầm bầm.
"Mày tưởng tao tổ tông mười tám đời nhà mày là bần nông ? Cũng chỉ đến đời mày vận may, giải phóng , cho mày cơ hội ít sách... cái chức kế toán là ghê gớm lắm ? Nhất định đẻ con trai ?
Đẻ thì ? Mày thể đập nồi bán sắt cho nó thi đại học ? Hay là định để 8 đứa con gái đầu của mày bán m.á.u nuôi thằng con trai mày leo lên, leo lên thành phố ông nọ bà ?"
"Tám con bé đó cũng kiếp tạo nghiệt gì mà đầu t.h.a.i nhà mày! Ăn no mặc ấm, còn chúng mày coi như ch.ó mà sai khiến..."
Lâm Ngọc Lan đẩy phòng phẫu thuật, Mã Đức Tường như thằng cháu ở góc tường vợ dạy dỗ, sắc mặt khó coi ngẩng đầu lên biện minh một câu.