Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:26:15
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão thái thái họ Lương chớp mắt một cái, thốt một tiếng "Ồ".

Sau đó đầu với cháu gái lớn và cháu trai: "Thục Anh, Thư Cản, , chúng bờ ruộng , dì Mã của các cháu lát nữa sẽ chia cá cho chúng ."

Mã Phượng Quyên dựng ngược lông mày, giọng càng thêm ch.ói tai khó : " chia cá cho các bao giờ?"

"Vừa tự cô mà, lao động tập thể, phân phối bình quân." Lương Sinh Đệ với vẻ mặt "cô bệnh , xong quên": " lao động , cá cũng ở đó , lát nữa các bắt xong, của gộp chung phân phối."

"Bà! Vậy bà cũng tiếp tục lao động chứ! Lao động tập thể! Mọi đều đang việc, thể nghỉ ngơi!" Mã Phượng Quyên trừng to mắt.

"Ồ." Lương Sinh Đệ thu bước chân định bờ ruộng, phịch xuống, đó, bắt đầu chơi bùn.

Thứ bùn ướt sũng trong ruộng lúa, bà vắt bớt nước , mà nặn một con vật hình thù gì, còn khoe với Lâm Thục Anh, Lâm Thục Anh toe toét bảo bà nội thể nặn cho nó một con thỏ , Lương Sinh Đệ tỏ vẻ chuyện nhỏ.

Làm việc tích cực, chơi bài cùn một.

Lão thái thái họ Lương cả đời , cũng chỉ hồi trẻ là dễ bắt nạt. Sau thì chẳng bao giờ chuyện công sức bỏ đền đáp, chẳng con trai con dâu bà đều cơm bưng nước rót cho bà đó ? Mã Phượng Quyên cô là ai, mà còn dám sai bà việc?

Ngoài đồng bao nhiêu bắt cá, chẳng bắt cá nhanh nhiều nên mới đến buổi chiều ? Mới mấy giờ, nếu chia đều, nhiều thì lời, ít thì... dù từ bây giờ bà cũng nữa, cũng thiệt thòi gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-182.html.]

Bà ngẩng đầu Mã Phượng Quyên, thấy cô vẫn đang trừng mắt , vẻ mặt thể tin nổi. Nghĩ một lát liền hỏi: "Sao nào? Bắt cá cũng tính công điểm ? Cô phụ trách đội trưởng? Muốn trừ điểm của ?"

Mã Phượng Quyên lúc còn đội trưởng đội sản xuất vạn ghét, bây giờ nữa mà vẫn lắm chuyện, càng ghét cô hơn.

Thái Ngân Linh cách đó xa, lạnh mặt : "Mã Phượng Quyên, đây là ruộng của tập thể, thứ gì mang về nhà, mang về như thế nào, đều quy định từ lâu , cô đừng ở đây hò hét lệnh, cô còn là đội trưởng đội sản xuất nữa !"

Kể cả cô vẫn là đội trưởng, chuyện phân phối bình quân cũng đến lượt Mã Phượng Quyên phân chia, cô lấy cái oai quan đó.

" thế, bà già cả buổi sáng cũng chẳng bắt mấy con cá, đó là do vô dụng, chứ tuyệt đối nghĩ đến chuyện cướp thành quả của nhà khác! Thế thì khác gì thổ phỉ cường đạo... những mặt dày, mượn oai hùm, danh tiếng của đội trưởng Lâm nhà cô ôi chao!"

Mẹ chồng của Lý Tú Anh cũng xách một cái giỏ cá bên cạnh châm chọc, con dâu bà đang ở nhà dưỡng thai, con trai , chỉ một đồng bắt cá, cả buổi sáng chỉ mang về ba con, định chiều nay cố gắng thêm, bắt thêm vài con nữa, Tú Anh sẽ thêm một bữa canh cá, đứa nhỏ trong bụng sẽ thêm chút dinh dưỡng.

Bà cũng ghen tị Lương Sinh Đệ bắt nhiều cá, thậm chí còn nghĩ lát nữa nên đến gần Lương Sinh Đệ, xin hai con .

Mã Phượng Quyên là kẻ thù một của nhà bà, chuyện mà kẻ thù mong , thế nào cũng chống , để cô mơ mộng hão huyền !

Trong chốc lát, ngoài đồng vang lên đầy những lời chế nhạo Mã Phượng Quyên, khiến cô tức đỏ cả mắt: "Các lôi kéo chồng gì! chẳng cũng vì lợi ích của !"

"Chúng cần cô lo lắng ? Cô tự cướp đồ của nhà khác thì đừng lôi chúng ! Lợi ích của tập thể cái gì, chẳng là lợi ích của cô !"

 

 

Loading...