Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 198

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:26:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nói là giúp mang đến trạm thực phẩm đổi tiền, ai ở giữa ăn chặn bao nhiêu dầu mỡ, nếu thì, chỉ với tiền công điểm của hai nhà các , mà mua nổi cái xe ba bánh hai trăm tám?"

Lời thốt , hiện trường bỗng chốc im bặt, Lâm Phú Cường liếc mắt lườm một cái: "Mã Phượng Quyên! Con nó da cô ngứa !"

Người đàn bà đúng là khôn tí nào, ba ngày đ.á.n.h là leo lên nóc nhà lật ngói, hôm qua mới mắng xong, hôm nay bắt đầu gây chuyện !

Mã Phượng Quyên rụt cổ , nhưng nghĩ , cảm thấy hôm nay chắc chắn sai, ưỡn thẳng lưng mở miệng:

" sai chỗ nào? Vừa trừ công điểm, đạp xe mấy tiếng đồng hồ, chỉ để giúp mang đồ bán miễn phí? Các tưởng nó là thằng ngu nhiều tiền thật ? Thằng ngu thì gì mua nổi xe! Hai trăm tám đấy! Các tưởng là mười tám đồng chắc!"

Lúc lời mụ còn chằm chằm Lương Sinh Đệ, hôm qua mụ già mụ mất mặt như thế, hôm nay mụ nhất định lột sạch da mặt cả nhà ném xuống đất mới ! Để cả thôn rõ bộ mặt thật của gia đình !

Dân làng xung quanh cũng ai gì, lời Mã Phượng Quyên tuy khó , nhưng mà... nghĩ kỹ thì hình như cũng chẳng gì sai, nhờ Lâm Quốc Khánh mang trứng lên tỉnh, chẳng cũng vì tự chạy một chuyến hoặc trừ công điểm !

nếu thực sự kiếm chác từ giữa...

"Cái gọi là đầu cơ trục lợi! Mua bán ! Phải bắt diễu phố thị chúng!"

"Mã Phượng Quyên, con nó cô câm miệng cho ông!"

Thấy vợ càng càng thể thống gì, Lâm Phú Cường lao tới tát bốp một cái, Mã Phượng Quyên điên tiết thật , bệt xuống đất bắt đầu ăn vạ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-198.html.]

" sai cái gì! Ông suốt ngày vì mấy ngoài mà động tay động chân với ! Hoặc là ông đ.á.n.h c.h.ế.t ! Không đ.á.n.h c.h.ế.t thì sẽ lên kiện bọn họ! Cả thôn đều đang đấy! Hắn chính là đầu cơ trục lợi!"

Lâm Nhị Ngưu vốn cạnh , kết quả vì hành động của Mã Phượng Quyên mà vô tình đạp trúng mấy cái, bám khung cửa nên trốn . Một bên là phát điên, cha đ.á.n.h ; một bên là xe ba bánh còn bạn học cùng lớp, thằng bé bỗng nhiên .

Đứa trẻ 6 tuổi vẫn kìm nén cảm xúc của , nghĩ đến đây nó òa lên thật, hiện trường trong nháy mắt càng thêm hỗn loạn.

Mẹ Lâm Phú Cường từ trong nhà lao dỗ cháu nội, bên ngoài một vòng già trẻ lớn bé ai câu nào, đều ngó nghiêng, ánh mắt cuối cùng rơi Lâm Quốc Khánh và chiếc xe ba bánh .

Lâm Quốc Khánh ở cổng khẩy liên tục, đúng là Xuân Hoa đoán trúng phóc.

Xuân Hoa từng bảo, chỉ cần bắt đầu giúp trong thôn mang đồ , trong nhà hễ mua sắm cái gì cũng sẽ nghi ngờ ăn chặn tiền chênh lệch của họ . Dù chỉ mấy xu, cũng sẽ cảm thấy chiếm hời.

Cho nên ngay từ đầu, họ rõ ràng ngay, cây ngay sợ c.h.ế.t , còn sợ mụ giở trò ăn vạ chắc?

"Ai nghi ngờ thì đó đưa bằng chứng! Nếu thím tin thì tự trạm thực phẩm tỉnh mà hỏi giá." Sắc mặt Lâm Quốc Khánh trầm xuống như sắp nhỏ nước,

"Từ ngày đầu tiên từ tỉnh trở về với từng nhà từng hộ, trứng gà ở trạm thực phẩm bảy hào rưỡi một cân, chỉ cao hơn Cung tiêu xã chỗ chúng năm xu, mỗi cân còn tặng kèm 2 lạng phiếu lương thực.

Nhà chỉ mấy con gà, tí trứng , chạy chuyên một chuyến lên tỉnh bõ công, mang một cân cũng là mang, mang hai cân cũng là mang, mười cân hai mươi cân đằng nào cũng là một chuyến xe.

 

 

Loading...