Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:56:17
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

rõ quá trình, chỉ lúc nhà cô đám tang cho cái Tí, thì nhà đội trưởng Lâm cũng đang đám tang. Lúc đó Thẩm Xuân Hoa cũng chẳng còn tâm trạng mà quan tâm chuyện nhà khác, chỉ là khi cô hồn , khỏi cửa mới phát hiện Mã Phượng Quyên điên .

khắp làng bắt mấy bé trai, bắt là đòi lôi về nhà đút cơm, bọn nó ngoan, cứ chơi ở bên ngoài.

Lâm Thư Cản vì trạc tuổi Lâm Nhị Ngưu nên trở thành đối tượng bắt trọng điểm. Trẻ con trong thôn đều trốn Mã Phượng Quyên như tránh tà, sợ bắt mất.

Lâu dần, nhà họ Lâm cảm thấy mất mặt hại , bèn tìm một gian nhà nhỏ nhốt bà , ngày ba bữa đưa cơm.

Tuổi thọ cuối cùng của Mã Phượng Quyên còn dài bằng của Lâm Quốc Khánh, hình như đến năm mươi .

Lâm Phú Cường cũng vì lo liệu xong đám tang mà suy sụp gượng dậy nổi, vốn dĩ khi đại đội sản xuất giải thể, ông còn thể tiếp tục trưởng thôn. Đã năm mươi , đột nhiên con trai mất, chắc cũng chẳng con trai nữa, chỉ còn hai đứa con gái. Ông cảm thấy coi như tuyệt tự hương hỏa, cũng chẳng còn tâm trí tham gia bầu cử.

Giống như Thẩm Xuân Hoa và Vương Kim Quế , đang , trời đang .

Mã Phượng Quyên bình thường đối xử với cay nghiệt, động một tí là hét đòi trừ công điểm của khác, hôm nay ngoại trừ Thẩm Xuân Hoa dẫn đầu chạy cứu , cả một dải lán trại gần bờ sông nhất chẳng ai dám ló mặt .

Đợi đám đàn ông ở đầu ruộng bên chạy tới cứu, thì với nhiệt độ nước sông tháng ba , Lâm Nhị Ngưu c.h.ế.t đuối cũng c.h.ế.t cóng.

Thẩm Xuân Hoa lúc đó cũng là đột nhiên nhớ chuyện nên mới tiện tay cầm theo cây sào gỗ, nếu chỉ với hai con vịt cạn là cô và Vương Kim Quế, đứa bé vẫn sống nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-21.html.]

Lâm Phú Cường cởi áo bông của bọc bên ngoài cho con trai, lời cảm ơn lí nhí với Thẩm Xuân Hoa và Vương Kim Quế: "Đợi an bài cho thằng bé xong xuôi, sẽ đích đến nhà cảm tạ."

Sau đó cũng chẳng thèm Mã Phượng Quyên lấy một cái, cứ thế ôm con về nhà.

Mã Phượng Quyên quệt nước mắt, lảo đảo theo lưng Lâm Phú Cường về nhà, bên cũng tiếng hò hét của các tiểu đội trưởng mà lề mề việc.

Lâm Quốc Khánh theo Thẩm Xuân Hoa chạy về gốc cây chỗ đặt con lúc nãy, Lâm Thục Mỹ khỏi gùi, nhưng do trai nó là Lâm Thư Siêu ôm c.h.ặ.t lấy nó đất, nên nó cũng chẳng chạy chơi .

"Sao để con ở đây, đứa bốn tuổi trông đứa hai tuổi, nhỡ chạy mất thì thế nào?" Lâm Quốc Khánh thấy bộ dạng hai em liền nhịn mà cằn nhằn, tất nhiên nhận là tiếng mắng của Thẩm Xuân Hoa.

"Ông còn mặt mũi mà ? Lão tam chẳng theo ông ? Sao chạy bờ sông ?"

Cả nhà họ đều là vịt cạn, từ Lương Sinh Đệ, Lâm Quốc Khánh đến Lâm Thư Siêu, Lâm Thục Mỹ, chẳng ai bơi. Vì tự lượng sức , nên từ nhỏ Thẩm Xuân Hoa dạy con cái là bờ nước, ngay cả bên cạnh chum nước đầy cũng bén mảng tới.

Mấy đứa trẻ tuy nghịch ngợm nhưng vẫn lời, Lâm Thư Siêu hôm nay thể theo lớn mà chạy bờ sông, thì cái trách nhiệm , lớn phụ trách trông nom nó tuyệt đối chối cãi .

Bình thường Lâm Quốc Khánh trông chừng khá kỹ, trực tiếp dẫn con ruộng, nhưng hôm nay là cày đất ? Sợ con cuốc bổ trúng nên mới bảo Lâm Thư Siêu lán, kết quả ngờ một đám trẻ con rủ hoang.

Sắc mặt Lâm Quốc Khánh sượng sùng, đuối lý, vội vàng bế con trai từ đất lên:

 

 

Loading...