Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:27:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị, chị gì..." Hắn ít nhiều vẫn còn chút sĩ diện.

Thẩm Xuân Hoa "chậc" một tiếng: "Sau theo Chung Tuệ, chăm sóc gia đình cho , giặt giũ nấu cơm chăm con, một việc cũng qua loa, tranh thủ một chồng hiền cha . Cậu mà , khối , sợ là khối đào góc tường đấy!"

Mắt Thẩm Thu Sinh lập tức trợn tròn, về phía Chung Tuệ, trong mắt tràn đầy sự lên án.

Hắn gì nào! Cứ thế theo Chung Tuệ, trong thôn cái gì cũng còn, Chung Tuệ mà đá một cái, mà ăn mày!

Chung Tuệ dở dở , nhưng cũng vội an ủi chồng, ngược : "Chị Ba sai mà, cho nên cho chẳng là xong ?"

Nói xong liền sang trò chuyện với Thẩm Xuân Hoa, mặc kệ Thẩm Thu Sinh một ở đó vò đầu bứt tai hờn dỗi.

"Chị Ba, bên phía trong thôn giao hết cho nhà bác Cả , bao gồm cả già, đều qua loa minh bạch ở chỗ trưởng thôn, Thu Sinh, Thu Sinh coi như là gả nhà em. Thi đỗ đại học, em cũng coi như lấy tư cách trở về thành phố, nghĩ bụng cũng bao giờ mới nữa, liền kéo Thu Sinh qua đây."

"Một là coi như chúc Tết sớm chị, hai nữa, cũng coi như cảm ơn chị về những lời hôm đó chị với em..."

Thẩm Xuân Hoa xua tay, tỏ ý cô cần quá để ý chút chuyện đó: "Cho dù , cô cũng sẽ quyết định của riêng , cần để trong lòng quá ."

Hai khách sáo nửa ngày mới cáo từ, vợ chồng Chung Tuệ để một làn đồ tay nắm tay chạy mất, bên còn phủ tấm vải đỏ.

Lâm Quốc Khánh lật xem: "Ái chà! Sữa mạch nha ! Hộp bốn mươi đồng đấy!"

Hắn về phía Thẩm Xuân Hoa, ý là đuổi theo trả , mấy cân trứng gà khác nhận thì nhận , sữa mạch nha đắt quá, họ trả nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-226.html.]

sớm lên xe ô tô con chạy mất , họ đuổi theo kịp.

"Thôi, trong lòng ghi nhớ là , ngày tháng còn dài lắm, nếu gặp thì trả ."

Ngày 6 tháng 2 năm 1978, tức ngày 30 tháng Chạp năm Đinh Tỵ, đêm Giao thừa.

Thẩm Xuân Hoa bận rộn chuẩn cho lễ "Chúc Phúc" suốt mấy ngày nay. Cô lôi kéo cả nhà lớn bé cùng tổng vệ sinh, quét dọn sạch sẽ để cung nghênh Bồ Tát.

Sáng sớm ba mươi Tết, trời hửng sáng cô dậy chuẩn lễ vật. Những món gà, vịt, cá, thịt bằng bánh gạo (niên cao) đó đều bày , đặt trong những chiếc khay gỗ tròn sơn son đặc chế. Nghe mấy chiếc khay của nhà họ Lâm là của hồi môn của bà nội Lâm Quốc Khánh khi gả đây.

Cũng chẳng còn cách nào khác, cả Lương Sinh Đệ và Thẩm Xuân Hoa khi lấy chồng đều của hồi môn, bàn tay trắng theo chồng, nên những món đồ truyền thống thế trong nhà chẳng bao nhiêu.

Trên mỗi khay lễ đặt thêm một hình thỏi vàng cắt bằng giấy đỏ để cầu mong điềm lành.

Lương Sinh Đệ kể rằng lúc bà mới gả , chồng bà bảo khi tế lễ, đàn ông trong nhà theo thứ tự vai vế lớn nhỏ mà hành lễ, còn đàn bà con gái thì tham gia.

Lúc đó bà thấy vui lắm, thật đấy.

Kết quả là ông cụ Lâm cứ nhất quyết kéo cả lẫn vợ bái cùng, bảo rằng trong nhà ít quá, tổ tiên Bồ Tát sẽ trách cứ chuyện , ngược còn thấy vui lòng. Thế là từ đó về , nhà họ Lâm năm nào cũng cả nhà lớn bé cùng tế bái, bà thấy phiền c.h.ế.t .

Đây đầu Lương Sinh Đệ kể chuyện , nhưng là đầu tiên Thẩm Xuân Hoa thấy bà kể chuyện xưa mãi. Chẳng vì lý do gì cả, cô cũng tại , cứ thế mà theo bà.

 

 

Loading...