Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 244

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:27:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho nên so với đứa nhóc từng cảm nhận sự khác biệt giai cấp thành thị nông thôn như Lâm Thục Mỹ, Lâm Thục Anh càng hiểu rõ thất bại trong thi cử ý nghĩa gì với .

Cô bé là chị cả, cô bé luôn san sẻ chút gì đó cho gia đình, thấy hai chị em họ nhà cô cả trạc tuổi cô bé, đều đang kiếm tiền nuôi các em học ? Mà thì chẳng gì, mỗi việc học cũng học xong, thật sự là quá vô dụng...

Ví dụ mà Lâm Thục Anh đưa coi như chọc tổ ong vò vẽ, Thẩm Xuân Hoa và Lâm Quốc Khánh còn mở miệng, cô bé Lương Sinh Đệ mắng té tát mặt.

"Tao ngẫm thấy hai năm nay cảnh nhà lên thế , ăn gạo gạo, ăn thịt thịt, con gái lớn nhà cứ thích chịu khổ thế nhỉ?"

"Mày ngoài khắp thôn ngóng xem, là ghen tị với cuộc sống của mày ghen tị với mấy con bé nhà họ Mã?"

"Đọc sách đến mụ mẫm !"

"Đến bà già còn gọi sinh viên đại học là phượng hoàng vàng, thế cái sinh viên đại học chẳng quý giá hơn cái trung cấp trung sư gì đó ?"

"Mày buồn như thế, cảm thấy với mấy đồng tiền học phí của cha mày như thế, thì lên cấp ba mày nỗ lực thêm chút ! Mẹ mày chẳng bảo còn gì, mày giáo viên, thì mày thi cái sư gì ..."

"Sư phạm." Thẩm Xuân Hoa ngoan ngoãn bên cạnh bổ sung.

"! Sư phạm! Mày đỗ Sư phạm coi như xứng đáng với gia đình, xứng đáng với liệt tổ liệt tông ! ... Mày đỗ đại học thì thành phố chắc? Không bưng bát cơm sắt chắc? Nhà thiếu chút tiền của mày!"

Ái chà, Lương lão thái thái lôi cả tổ tông , cũng là hiếm thấy, chỉ sợ chính bà cũng đang đến tổ tông ở .

trận mắng hiệu quả rõ rệt, Lâm Thục Anh cũng dám nữa, ngược nhờ Lâm Quốc Khánh giúp đỡ, xin ông mượn sách giáo khoa nhà Trần Kim Thủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-244.html.]

"Anh Truyền Quốc sắp lên lớp 12 , sách lớp 10 hè mượn cho con xem , nhưng con với ..."

"Được! Cha mượn cho con!" Lâm Quốc Khánh chút do dự đồng ý ngay, còn : "Nhà thiếu mấy đồng lẻ của con, con cứ học cho giỏi cho cha là , đừng suốt ngày nghĩ vẩn vơ!"

Lâm Thục Anh gật đầu, trong lòng thầm thề, nhất định đỗ đại học! Nhất định đỗ đại học!

...

Năm nay con trai Trần Kim Thủy là Trần Truyền Quốc đỗ đại học, ý của Trần Kim Thủy là, nếu nó học, vẫn thể nuôi nó học một năm, nhưng chính nó từ chối. Đợi đến khi nghiệp cấp ba ở xưởng mạ điện trong thôn, Lâm Thục Anh càng trực tiếp mượn luôn cả sách lớp 11, 12 về.

Kỳ nghỉ hè trôi qua còn quy củ hơn ở trường, sáng sớm năm giờ, Lương Sinh Đệ dậy, tranh thủ lúc mặt trời nắng gắt đồng xem xét, sắp gặt hái vụ mùa .

Lâm Thục Anh cũng dậy, dậy học thuộc lòng tiếng Anh. Các em ăn sáng xong thì đồng giúp đỡ, hoặc trang trại chăn nuôi lượn lờ, hoặc xuống sông bắt cá. Cô bé thì ở lì trong nhà, giải đề toán, công phá các bài vật lý khó.

Trưa và tối ăn cơm như huấn luyện quân sự, một tiếng động, ăn cơm thần tốc, ăn xong rời bàn, tiếp tục học thuộc cổ văn.

Thẩm Xuân Hoa thật sự sợ con bé học đến ngốc , còn bảo rảnh rỗi thì ngoài dạo, thư giãn một chút.

Sau đó Lâm Thục Anh từ chối: "Sự nỗ lực của hôm nay chính là vì sự thoải mái của ngày mai, yên tâm, con nhất định sẽ đỗ đại học!"

Thẩm Xuân Hoa: ... Mẹ cũng cái kiểu bắt buộc con đỗ ...

Con gái khiến bớt lo quá, cha ngược càng thêm lo lắng...

 

 

Loading...