Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:28:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Thục Mỹ ở cách đó xa hi hi ha ha hét lớn: "Mẹ ơi! Anh ba bảo da ngứa !"

Thẩm Xuân Hoa: ... Thấy , cô bảo đẻ một đứa là đủ mà!

Trên đường về, mấy đứa trẻ vẫn ríu rít bàn tán về bộ phim hôm nay, Thục Mỹ còn cảm thán một câu, đại tỷ ở nhà, hai ngày chiếu phim đều xem, tiếc thật.

Thất Ni: "Ngũ tỷ bảo, trường cấp ba hình như cũng sẽ chiếu phim cho học sinh xem đấy."

"Thật á?"

"Thật, đợi chúng lên cấp ba là cũng xem ."

Lâm Thục Mỹ bắt đầu bẻ ngón tay tính: "Thế em còn 5 năm... 6 năm nữa là thể lên cấp ba ... Thế thì em nhất định lên cấp ba! Rồi xem phim!"

Thẩm Xuân Hoa: ... Tiền đồ ?

Cô đưa ba chị em nhà họ Mã về nhà , đó bảo ba con trai đang lững thững bộ phía lên xe, đạp thẳng đến nhà Lâm Phú Cường.

Lúc trời tối đen, trong thôn yên tĩnh, đa ngủ, Lâm Phú Cường một cửa nhà, nương theo ánh đèn mái hiên, hút t.h.u.ố.c ngẩn , đợi con trai về.

Tiếng phanh xe ba bánh của Thẩm Xuân Hoa kêu kít một cái, Lâm Phú Cường hồn.

"Mọi về ?" Lâm Phú Cường dùng ngón tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c, dậy chào hỏi, còn đưa tay xoa đầu con trai nhảy từ xe xuống.

"Hôm nay phiền cô đưa Nhị Ngưu , thằng bé gây chuyện gì cho cô chứ?"

Thẩm Xuân Hoa "ầy" một tiếng: "Chỉ là sang bên cạnh xem bộ phim thôi mà, gây chuyện gì ." Cô thuận tiện nháy mắt với Lâm Phú Cường, hất cằm về phía Nhị Ngưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-296.html.]

Lâm Phú Cường ngẩn , đó bảo Nhị Ngưu chào một tiếng , bảo là cũng ngủ đang đợi nó, Lâm Nhị Ngưu vội vàng chào tạm biệt Thẩm Xuân Hoa và ba em trong.

Thẩm Xuân Hoa cũng hiệu cho Lâm Thư Cản dẫn các em bộ về , với chú Phú Cường vài câu.

Lâm Phú Cường Thẩm Xuân Hoa gì, hỏi một câu thế, Thẩm Xuân Hoa bèn kể những lời Lâm Thư Cản với cô cho Lâm Phú Cường .

Sắc mặt Lâm Phú Cường đổi liên tục, đầu tiên là ngẩn , đó là tức giận, chút luống cuống:

"Cái thằng ranh con , trong đầu nó chứa đá , nhà còn mỗi nó là con trai, nó còn ngoài bái sư?" Nói , Lâm Phú Cường định tìm gậy trong quất , Thẩm Xuân Hoa vội vàng kéo .

"Anh Phú Cường, đừng nóng giận với con, con cái đều là đứa ngoan, nó chắc chắn cũng là vì thương lớn trong nhà nên mới nghĩ chuyện ."

Thẩm Xuân Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y, tuôn hết những suy nghĩ lởn vởn trong đầu :

Quan hệ hai nhà chúng , em cũng khách sáo với nữa, Nhị Ngưu cũng coi như cưng chiều từ bé mà lớn lên, là đòi trăng cho , nhưng chị đối với nó cũng gọi là chiều chuộng hết mực. Tình cảnh nhà bây giờ, đối với đứa trẻ mà là sự chênh lệch một trời một vực, nó chắc chắn sẽ buồn.

" là đứa con hiếu thảo, e là tưởng nhà sắp sống nổi nữa, mới nghĩ cách san sẻ cho chị."

"Anh Phú Cường, Nhị Ngưu tuy mới 12 tuổi, nhưng em thấy vẫn thể chuyện đàng hoàng với nó, nếu trong nhà quá khó khăn thì vẫn cho con , ít nhất nuôi nó ăn học thành vấn đề đúng ."

"Nếu cứ để con cái sống mãi trong sự áy náy mà lớn lên, tâm lý của nó cũng sẽ vấn đề đấy."

Lâm Phú Cường trong sẽ chuyện với Lâm Nhị Ngưu thế nào, Thẩm Xuân Hoa quản , cô chỉ góc độ của ngoài cuộc, của một bạn, những lời cần .

Ngược , Lâm Quốc Khánh khi xong chuyện chút cảm hứng.

"Em xem... con Cả nhà cũng chút gì đó mà em gọi là... lớn lên trong mặc cảm tội ?"

 

 

Loading...