Lâm Quốc Khánh: Hắn mà! Người học lái xe mất hai ba năm, hầu hạ sư phụ , còn Diệp Tuấn Tài, năm ngoái còn sờ sờ cần xe mà ngưỡng mộ cơ hội lái xe .
Tài xế bây giờ là một nghề kỹ thuật, chỉ lái xe mà còn sửa xe và bảo dưỡng xe hàng ngày. Tương đương với việc kết hợp hai khái niệm tài xế + thợ sửa ô tô.
Muốn thi bằng lái, tiên mất nhiều thời gian học kỹ thuật sửa chữa ô tô, học xong mới học lý thuyết lái xe và thực hành. Cuốn sách dày cộp về nguyên lý cơ khí đó, quan hệ, sư phụ bình thường còn chẳng thèm cho mượn xem.
Có trong nhà máy đúng là , học là học.
Diệp Tuấn Tài lái xe liếc mắt Lâm Quốc Khánh, ,
"Ê, Quốc Khánh, thật cũng thể học lái xe với sư phụ trong nhà máy các đấy, công tác, lái xe cũng tiện hơn nhiều."
Lâm Quốc Khánh đáp lời: " cũng lắm, nhưng sư phụ nhà máy thời gian... ông còn đang kèm t.ử của nữa."
Nhà máy mạ điện chỉ một bác tài xế, tay ông ba t.ử đang theo học, Lâm Quốc Khánh ba mươi mấy tuổi, còn là trưởng phòng cung tiêu gánh vác lợi nhuận của cả nhà máy, bảo như mấy thanh niên , hầu hạ bác tài xế như cháu, thật sự hạ xuống .
"Để vài năm nữa xem , Bắc Kinh trường dạy lái xe tuyển sinh xã hội ? Biết một ngày nào đó chỗ chúng cũng , đến lúc đó thẳng đến trường lái học luôn."
Dù bây giờ cũng thể nhờ xe, cũng vấn đề lớn.
"Cũng đúng, lão Lưu , bây giờ tài xế nhà nước ngày càng nhiều, nhà nước hình như còn định mở cửa cho tư nhân mua xe, một ngày nào đó ai cũng lái xe."
"Tư nhân mua xe?" Lâm Quốc Khánh kinh ngạc : "Người dân thường như chúng cũng thể mua xe ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-300.html.]
" !" Diệp Tuấn Tài tuy vẫn đang chuyện với Lâm Quốc Khánh, nhưng ánh mắt vẫn luôn thẳng về phía , tuyệt đối rời mắt,
" văn bản chính thức vẫn ban hành, chỉ là đại biểu đề nghị, nếu thuận lợi, chắc lâu nữa sẽ thông qua."
Diệp Tuấn Tài nhe răng : " một chiếc xe thì bao nhiêu tiền chứ! Dù ban hành, dân thường chúng cũng mua nổi !"
Không, tiền cứ tiết kiệm sẽ !
Lâm Quốc Khánh cuốn sổ bằng lái màu đỏ của Diệp Tuấn Tài trong tay, theo nhịp xóc nảy của chiếc xe tải nhỏ mà rung lên, một mục tiêu bé nhỏ nảy mầm trong lòng .
Đợi nhà xây xong nhà, mục tiêu tiếp theo chính là mua xe!
Có Diệp Tuấn Tài móc nối, việc Lâm Quốc Khánh đặt thuyền trở nên dễ dàng.
Thuyền ô bồng (mui đen) chia loại mui minh oa (mui sáng bằng vỏ trai) và loại thuyền chèo chân. Mui minh oa chia lớn nhỏ, loại lớn nhất là bốn mui minh oa, đều dùng cho quan quyền quý du ngoạn, tư nhân bình thường sẽ đặt . Dân thường áo vải chút tiền đa đặt loại ba mui minh oa.
Làm thuyền ô bồng thường chia ba bước: mộc tác ( mộc), hôi tác (trát vôi/sơn ) và quét sơn dầu. Sau khi đốn hạ cả cây sam, đáy , ghép từng mảnh một. Làm mộc là tốn thời gian nhất, độ khó lớn nhất, cho nên học đóng thuyền thì học mộc .
Sau đó mới là lên vôi và quét sơn, thực đến bước thuyền coi như đóng xong, lắp mui cũng thể hạ thủy, cùng lắm là trời mưa thì ướt như chuột lột thôi. Lại còn rẻ hơn chút đỉnh.
Giữa hai khoang mui cố định còn một cái mui che nắng hình bán nguyệt, khung gỗ ô vuông, khảm từng mảnh vỏ hàu mỏng, đường kính một tấc, khá trong suốt, giống thủy tinh nhưng dẻo dai bền chắc, đây chính là ba mui minh oa.