Lương Sinh Đệ một nữa vứt mái chèo của xuống, với thanh niên đang ở đầu thuyền: "Cậu ơi, trông giúp đồ thuyền ? lên xem thử."
Thanh niên nhiệt tình gật đầu: "Được, bà cứ !"
Lương Sinh Đệ liềnเหยียบ lên mạn thuyền, vịn bờ kè trèo lên, lên thấy , cúi xuống, vớt cây sào tre lên mang theo, chạy về phía .
Đừng là , bà chạy qua mấy chiếc thuyền, thậm chí còn rẽ một khúc cua mới đến hiện trường. Chẳng là trong chợ sông ? Lòng sông bên trong rộng gấp đôi bên ngoài, thế mà hai chiếc thuyền đó nhỏ, ngang mặt sông, tắc mới lạ.
Người thuyền đều hai một ôm động thủ, bờ nhiều xách giỏ rau đang xem náo nhiệt.
Đó đúng là đ.á.n.h thật , thậm chí phát triển thành đ.á.n.h hội đồng, thỉnh thoảng một cước đạp xuống sông, đó bò lên kéo một xuống nước, từ thuyền đ.á.n.h xuống nước, ai cũng phục ai.
Bì bõm, loảng xoảng.
Lương Sinh Đệ hỏi thăm tình hình từ chỗ đồng chí phụ nữ bên cạnh, là do tranh giành vị trí gây .
"Chính là chiếc thuyền , hai ở giữa , thấy ? Người mặc áo trắng và mặc áo xanh, hai bọn họ một từ phía đông tới, một từ phía tây tới, đều dừng ở đây. Sau đó liền đ.â.m ."
Một bà bác trạc tuổi Lương Sinh Đệ, coi như vây xem bộ quá trình, say sưa kể chuyện .
"Ở đây chỉ mỗi một chỗ neo thuyền , mỗi lùi một bước là xong chuyện, kết quả cái ông mặc áo trắng , ôi chao! cái tính nóng như kem ! Vừa lên bắt đầu c.h.ử.i , c.h.ử.i khó lọt tai lắm!
Cái ông áo xanh liền xông lên vung nắm đ.ấ.m luôn, thuyền hai bên đều hai thanh niên, chắc là con trai họ, thế là cũng lao đ.á.n.h cùng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-329.html.]
Theo bà thấy, hai chiếc thuyền đều bệnh cả, phía còn lên can ngăn, cũng bọn họ phân rõ trắng đen đ.á.n.h cho một trận, đó liền thành hỗn chiến, một đến đ.á.n.h một , hai đến đ.á.n.h cả đôi.
Lương Sinh Đệ bĩu môi, một lũ đàn ông thối rỗi rảnh việc, bà cũng lười nhảm, giơ cây sào tre dài dùng để chống thuyền của lên, chọc thẳng giữa đám thuyền lòng sông, hất văng cả hai gã áo trắng và áo xanh xuống sông.
Ông bố cầm đầu đ.á.n.h rơi xuống nước , đám thanh niên còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa? Vội vàng từng đứa nhảy ùm xuống kéo lên thuyền, còn kẻ đ.á.n.h đỏ cả mắt gào thét về phía bờ.
"Thằng nào hất cha tao xuống! Chán sống !"
"Tao đấy! Làm ?" Lương Sinh Đệ một tay chống nạnh, một tay cầm sào tre, cái tư thế , chẳng khác gì Mộc Quế Anh soái lĩnh dựng thương hồng là bao.
"Bà già sống từng tuổi , là sống đủ vốn ! Không thì mày cũng hất bà xuống sông , tiện thể con trai bà đang thiếu tiền xây nhà, mày bù cho chúng nó nhé!"
Gã thanh niên đ.á.n.h đỏ mắt nhe răng trợn mắt trừng bà, thật sự vung nắm đ.ấ.m lao lên, nhưng ông bố bò từ sông lên đè c.h.ặ.t .
Về chuyện đ.á.n.h , cũng quy tắc cả đấy.
Đàn ông đ.á.n.h với đàn ông, chắc chắn là ân oán mới vung nắm đ.ấ.m, chỉ cần xảy án mạng, dù lôi lên công an uống thì đa phần cũng là hòa giải là chính.
Phụ nữ đ.á.n.h với phụ nữ, đa phần cũng là chuyện túm tóc giật áo, bên cạnh khuyên giải vài câu, thấy tàm tạm thì về, chính quyền cũng chẳng quản.
Phụ nữ đ.á.n.h đàn ông, dù ở cái thời đại , chẳng chỗ nào mà kêu oan, còn cho là thằng đàn ông thật vô dụng.
Đàn ông đ.á.n.h phụ nữ, nếu là phụ nữ nhà , thì đó là việc nhà, ngoài cùng lắm vài câu, chứ quản đến đầu bọn họ.