Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:56:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cá? Cả đêm nước mà vẫn sống ?" Vì đang chuyện khác, giọng Lâm Quốc Khánh càng hạ thấp hơn.

"Cá khô." Lão Thạch cũng hạ thấp giọng, ghé sát Lâm Quốc Khánh nhỏ: "Ông hình như nguồn lấy muối, rẻ hơn của hợp tác xã mua bán năm xu một cân! Nếu mua muối thể tìm ông !"

Lâm Quốc Khánh kinh ngạc trợn tròn mắt, vãi chưởng! Mẹ nó chứ, đây là dân buôn muối lậu mà! Thời nào mà chẳng tù!

Anh âm thầm ghi nhớ tất cả những gì Thạch , định bụng về nhà sẽ dặn dò kỹ lưỡng Thẩm Xuân Hoa, đến lúc đó cái gì thể mua, cái gì thể mua quyết định cho rõ.

Cuối cùng nhớ một chuyện: "À, Thạch, bán gì ?"

Lão Thạch mở cái hộp sắt đặt đất .

"Phiếu! Cậu ? Phiếu lương thực, phiếu dầu, phiếu đường, phiếu vải đều , mấy hôm còn nhờ thu một tấm phiếu xe đạp, hôm nay đến đưa tiền lấy phiếu. Này, nếu loại phiếu nào, cứ với một tiếng, nhất định thể kiếm cho !"

Lâm Quốc Khánh: ... Đại ca, xem giống tiền ?

Lão Thạch thường thì ba rưỡi sẽ đến mua đồ, đều là công việc đàng hoàng, ban ngày việc, buổi tối đến kiếm thêm. Những mua đồ thực cũng , đợi trời sáng, ai còn dám thu tiền đưa tiền.

Quả nhiên, Lâm Quốc Khánh ước chừng đến đây cũng chỉ một tiếng, trong lúc đó còn thêm mấy "đồng nghiệp" hoặc gùi sọt hoặc xách giỏ đến, còn một qua giới thiệu của Lão Thạch hình như cũng bán rau, Lâm Quốc Khánh âm thầm ghi nhớ, định bụng về với vợ, ở đây một đối thủ cạnh tranh mạnh.

Rồi lâu khách hàng thực sự đến, đầu tiên là một thanh niên trẻ, đeo kính, gầy gầy cao cao, trông thư sinh, chỉ là cứ dùng một chiếc khăn tay che miệng mũi, chỉ để lộ đôi mắt, trông vẻ khác nhận .

Cậu rẽ con hẻm thẳng đến chỗ Lão Thạch: "Có ?"

"Có!" Lão Thạch mở hộp , lấy từ bên trong một tấm phiếu xe đạp, đưa cho xem, nền trắng hoa văn xanh in mấy chữ lớn màu đen... Phiếu xe đạp.

Chàng trai khi xác nhận phiếu là thật, liền nhanh nhẹn móc từ trong túi một xấp tiền "Đại Đoàn Kết" đưa qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-36.html.]

Một tay giao tiền, một tay giao hàng, lấy phiếu xong liền chạy ngược con đường đến, Lão Thạch đếm 6 tờ "Đại Đoàn Kết", vui vẻ gấp cất túi, xuống ngó sang Lâm Quốc Khánh.

"Tiểu Lâm, nãy măng của bán bao nhiêu một cân?"

"5 xu."

"Cho hai... ba... cho bốn cân !"

Nói móc từ túi bên hai hào đưa cho Lâm Quốc Khánh, Lâm Quốc Khánh nhận tiền mắt sáng rực, nhanh nhẹn cầm cân đòn lên cân cho Lão Thạch.

"Anh Thạch, hai duyên, em cũng lừa , măng là em đào núi, tốn vốn chỉ tốn chút công sức, em tặng thêm cho nửa cân." Nói liền bưng mười mấy cây măng xuân thon dài đến mặt Lão Thạch.

Lão Thạch tặng nửa cân đang vui, liền thấy chỗ măng đưa đến mặt, ngẩn .

"... Xong , mang giỏ..."

Lâm Quốc Khánh: ...

Đây quả thực là một vấn đề lớn, thời mua rau ai cũng tự mang giỏ, thậm chí còn mang cả bát từ nhà , giỏ để đựng rau, bát thể đựng đậu phụ hoặc đồ ăn chín, mua thịt thì dùng giấy gói, mua cá thì dùng rơm xâu, mua hoa quả thì dùng túi lưới.

Túi ni lông, đó là thứ quý giá, chỉ khi mua đồ ở cửa hàng bách hóa mới cho, nếu thì chút đồ bạn mua khi còn đắt bằng cái túi.

Lão Thạch đảo mắt một vòng, liền liếc thấy cái bọc vải đỏ Lâm Quốc Khánh đặt ở bên cạnh, thuận tay chỉ.

"Này, Tiểu Lâm, trong cái bọc vải đó của đựng gì thế? Hay là lát nữa bán hết rau, đồ đạc cất túi, cho mượn cái mảnh vải đỏ đó dùng tạm nhé! Mai trả ?"

 

 

Loading...