Thẩm Xuân Hoa: ... Khoan đến chuyện thằng Hai năm nay mới 12 tuổi, cái Đại Nam thì quyết tâm thi đại học, đợi nó lấy chồng ít nhất cũng mười năm nữa, ông tính chuyện cái nhà xa xôi đến thế cơ ?
"Nhỡ đến lúc đấy bọn trẻ con chê nhà cũ nát đòi đập xây thì ?"
Lâm Quốc Khánh sa sầm mặt trừng mắt: "Thế thì để chúng nó tự kiếm tiền mà xây, cha cho , còn trông chờ cha nuôi chúng nó cả đời ?"
Thẩm Xuân Hoa bỗng nhớ kiếp , lúc trong thôn xây nhà thứ hai, đàn ông nheo đôi mắt lão thị cũng đòi rút chút tiền trong sổ tiết kiệm .
Hai đứa con trai đều chịu nhận đồng tiền vất vả bán mặt cho đất bán lưng cho trời của cha già, thế là dỗi, bảo cha xây nhà cho con là lẽ thiên địa nghĩa, chúng nó chịu nhận thì đến lúc nhà mới xây xong cũng thèm ở.
Thẩm Xuân Hoa thật ông ở thì ở, tiếc là lúc đó bà còn vì chăm sóc cảm xúc của mà dỗ dành. Giờ nghĩ , đúng là hâm dở thật.
Chém gió ! Ông cứ tha hồ mà c.h.é.m gió! Bây giờ oai phong bao nhiêu, đến lúc đó buồn bấy nhiêu.
"Được , dù cứ cật lực kiếm tiền thôi, cho dù xây , trong tay tiền thì chẳng việc gì xoắn."
Lâm Quốc Khánh tặc lưỡi: "Mình cũng thật là, nhà còn thấy móng , đất còn , lo chuyện mười mấy năm đập xây .
Đến lúc đó cứ xây viên gạch nào lên nghĩ đến, , Xuân Hoa nhà bảo mười năm nữa bức tường đập . Thế thì còn ở cái gì nữa!"
Thẩm Xuân Hoa: "... đấy là xa trông rộng!"
Lâm Quốc Khánh: "Mình đấy gọi là mất hứng!"
"Hứ! Tùy ông thế nào thì , chả thèm chấp ông!"
"Hứ! cũng chả thèm chấp !"
Hai vợ chồng một ném quyển sổ, một tắt đèn, một trái một , đồng loạt xuống ngủ, ai cũng thèm để ý đến ai.
Đến sáng hôm ngủ dậy, Lâm Quốc Khánh dậy ngáp một cái, mơ mơ màng màng vợ đang leo xuống giường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-361.html.]
"Này, Xuân Hoa..."
"Ông bảo thèm chấp cơ mà?" Thẩm Xuân Hoa mặt cảm xúc cầm lấy cái áo bông vắt ghế bắt đầu mặc, giọng điệu chút gợn sóng.
Trên cái đầu đang ngái ngủ của Lâm Quốc Khánh từ từ hiện lên một dấu hỏi chấm, ngơ ngác nửa ngày mới phản ứng , đó lao v.út xuống giường, đưa tay cù chỗ buồn của Thẩm Xuân Hoa.
Thẩm Xuân Hoa lập tức hét lên: "Á! Á! Á! Hahahaha... Ông đừng cù nữa! Hahaha... Ái ui! Lâm Quốc Khánh... Hahahahahaha..."
Bà một tay còn đang xỏ trong áo bông, một tay kẹt trong ống tay áo, cù cho suýt trượt xuống đất, Lâm Quốc Khánh vẫn chịu dừng tay:
"Cái đồ ! mà còn trị ! Hôm nay dạy cho thế nào là phu cương..."
"Cốc! Cốc! Cốc!" Ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, cùng lúc đó là tiếng gọi của Lâm Thục Mỹ:
"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ thế..."
Lâm Quốc Khánh khựng một chút thì Thẩm Xuân Hoa vùng , tiện thể còn véo một cái hông , xoay tròn đúng ba trăm sáu mươi độ.
"Khụ khụ! ... À, ! Con dậy ? Đi đ.á.n.h răng rửa mặt , đợi bữa sáng."
Quay đầu thấy Lâm Quốc Khánh đang nhe răng trợn mắt nhịn đau đến đỏ cả mắt, nhưng dám kêu lên vì sợ mất mặt, Thẩm Xuân Hoa ghé sát thì thầm mắng :
"Đại Thanh diệt vong bao nhiêu năm , ông còn phu cương cái nỗi gì! Phụ nữ nắm nửa bầu trời ! Không thì học !"
Lâm Quốc Khánh hít hà gật đầu lia lịa: "... Biết , , vợ ơi, buông tay buông tay... đau..."
"Ông ?" Phong thủy luân chuyển, đến lượt Thẩm Xuân Hoa chịu buông tay.
" ! Tí nữa xem cái thê cương nào ! Không tự một quyển!"