Kiếm tiền chẳng để hưởng thụ những lúc thế ?
Cô nghiến răng dậm chân, đặt hết! Còn cửa sổ kính thì để hẵng tính, hôm nay tiêu nhiều tiền quá, cô đau lòng.
Lúc cô thôn, thấy bọn trẻ đang chăm chú bài tập, còn Lâm Quốc Khánh thì uể oải bên cạnh trông chúng.
"Ủa? Không ông mời thợ việc , đây ngẩn thế?"
Lâm Quốc Khánh ngẩng đầu lên, uể oải :
"Thợ hồ bảo, động thổ là chuyện lớn, thể tùy tiện thế , chọn ngày lành tháng ."
"Ồ, ngày nào là ngày lành tháng ?"
"Hôm qua."
Thẩm Xuân Hoa: ...
"Chẳng lẽ nữa ?"
"Chắc chắn là , nhưng đợi đến mùng chín tháng ."
Hôm nay là hai chín tháng mười âm lịch, ngày cuối cùng của tháng mười, ngày mai mới là mùng một tháng mười một, đợi đến mùng chín, Lâm Quốc Khánh cảm thấy thật dài đằng đẵng...
Thẩm Xuân Hoa bĩu môi: "Cũng chỉ chín, mười ngày thôi, đợi thì đợi, dù chúng cũng thể dọn Tết . Mấy hôm nay ông gọi trong thôn chẳng ."
"Mình hiểu ... Thời tiết , chênh mười ngày, đất thể cứng hơn nhiều, đến lúc đóng cọc sẽ phiền phức hơn nhiều." Lâm Quốc Khánh lắc đầu, vẫn tiếc nuối mười ngày .
"Thế thì cách nào? Nếu ông nhất định động thổ hôm nay, thì ý kiến gì. Chỉ sợ xảy chuyện gì may, là do chúng chọn ngày , thế thì mười mấy hai mươi năm , đều thể lôi gương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-375.html.]
Nói thì trong nhà , truyền thống và mê tín nhất lẽ vẫn là Lâm Quốc Khánh, còn Thẩm Xuân Hoa và Lương Sinh Đệ thì chỉ thiếu điều ngoài tự giới thiệu là Tôn Ngộ Không chui từ kẽ đá thôi.
để hòa nhập với xã hội , coi là kẻ dị hợm, chuyện quỷ thần, thà tin là còn hơn .
Lâm Quốc Khánh cũng hết cách, đành chờ, nhưng ăn cơm trưa xong thì chạy ngoài thăm hỏi, xem ai rảnh rỗi thể giúp xây nhà .
Những nhà máy chắc chắn thời gian, những ngoài đồng thì thực cũng chút tuổi , nhưng vấn đề lớn, chỉ cần bảy tám mươi tuổi, trong thôn mấy việc đều khá thành thạo.
Lúc Lương Sinh Đệ trở về, Lâm Quốc Khánh về cơ bản tìm đủ .
Buổi trưa Thẩm Xuân Hoa thấy bà chèo một thuyền đầy măng ngoài, còn tưởng đến tối muộn mới bán xong về, ngờ hôm nay bà về khá sớm, cô còn bắt đầu nấu cơm tối.
Mấy hôm nay ngoài đồng việc, cuộc sống của lão thái thái đặc biệt quy củ, buổi sáng lên núi đào măng đông, buổi trưa chợp mắt một lát chèo thuyền khỏi thôn, rảnh rỗi thì vớt vài con cá sông nào đó, rảnh thì bán xong hàng hóa phủi m.ô.n.g về nhà.
Tối ăn cơm xong, bà bắt đầu chia đồ ăn vặt cho bọn trẻ, đều là bà mua ở chợ sông, ăn một phần, còn một phần mang về nhà.
Kiếm tiền, tiêu một ít, nếu thì với cái bụng của bà.
Lương Sinh Đệ đây còn tiết kiệm tiền để một lão thái thái giàu , mỗi dịp lễ Tết, cháu nào gọi ngọt ngào thì bà sẽ ném một bao lì xì : "Thưởng!"
Lâm Quốc Khánh độ khó của việc thực khá lớn, vì tám phần mười đều thưởng cho cái bụng .
lão thái thái vui là , hai năm nay bà việc luôn chân luôn tay, tuy đen một chút, gầy một chút, nhưng trông tinh thần hơn nhiều so với lúc lười biếng ườn đây.
Hôm nay Lương Sinh Đệ mang về một bát cá hố muối, bưng bếp bảo Thẩm Xuân Hoa để thêm bữa tối.
Cá hố muối bây giờ vẫn bán theo miếng, 2 hào một miếng, Lương Sinh Đệ mua 14 miếng, là mỗi hai miếng, khiến Thẩm Xuân Hoa mà dở dở .