Ông chủ xưởng dệt kim đó, cũng là hộ vạn nguyên đầu tiên của xã cải cách mở cửa, hai năm gọi là giàu nhất xã, máy dệt trong xưởng đều ngoài gọi là máy in tiền .
"Việc ăn nhà ông cũng năm nay mới ?" Sao tính hết nén hương đầu .
"Người đều đồn thế mà." Lương Sinh Đệ kiên quyết : "Cho nên núi Hạ Tây bắt đầu từ Đông chí, mỗi ngày nhiều qua đó thắp hương bái Phật , chân núi đều một dãy hàng rong gánh gồng hoặc đẩy xe ba gác bán đồ ăn vặt !
Tết nhất, suốt ngày ru rú trong nhà gì thú vị, leo núi bái Phật, tiện thể xem gì ngon , mấy!"
Lâm Quốc Khánh: "... Mẹ, thực mua đồ ăn thì thể thẳng."
Hắn bảo mà, một đến lúc mời tổ tiên cũng qua loa cho xong chuyện, từ bao giờ bắt đầu nhớ thương chuyện thắp hương cầu tài ?
Lương Sinh Đệ: "Ờ, thế cứ coi như tao ."
Thế là sáng ba mươi Tết, lúc Lâm Quốc Khánh giao hàng đặc biệt thương lượng với các ông chủ tiệm cơm, chiều mùng một mới giao tiếp. Thời điểm buôn bán nhất chắc chắn là buổi tối, đằng nào cũng đủ dùng, chiều mùng một giao thì chiều mùng một giao .
Ngày 2 tháng 2 năm 1984, cũng là mùng một tháng giêng Âm lịch, gia đình họ Lâm lớn bé 7 đều dậy từ sớm tinh mơ, chuẩn núi Hạ Tây dạo một vòng.
Mỗi một bát chè trôi nước, món ăn nhất định sáng mùng một, ngụ ý năm mới ngọt ngào, đoàn viên trọn vẹn, từng bước thăng tiến. Đồ ngọt dễ no bụng, ăn xong già dắt trẻ nhỏ cứ thế ườn ghế chẳng động đậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-387.html.]
Thẩm Xuân Hoa về phòng mặc chiếc áo len Lâm Quốc Khánh mang từ thành phố Thượng Hải về cho, cái gương vỡ góc soi nửa ngày trời, mãi chẳng nỡ rời .
"Vợ đúng là thật! Hề hề!" Lâm Quốc Khánh bên mép giường ngắm vợ tủm tỉm, thấy Thẩm Xuân Hoa lườm , càng tợn: "Đến lúc đó cơ hội, Thượng Hải với ! Đến đằng uốn cái kiểu tóc thời thượng nhất! Chắc chắn còn hơn nữa!"
"Uốn tóc á?" Thẩm Xuân Hoa sờ sờ mái tóc ngắn chạm vai của , vốn dĩ để ngang tai cho tiện, dài thì nhờ Lương Sinh Đệ cầm kéo cắt cho một vòng, dạo bận rộn quá, tóc dài chừng .
" thế! Uốn tóc !" Lâm Quốc Khánh vỗ đùi cái đét: "Mình , phụ nữ ở thành phố lớn họ ăn diện tinh tế lắm! Hồi đòi nợ là lúc cận Tết, cửa tiệm cắt tóc xếp hàng dài dằng dặc!"
"Chẳng như mấy tiệm cắt tóc ở huyện , cái kéo với d.a.o cạo là xong chuyện. Nào là ghế sô pha cao cấp, máy sấy tóc cái gì cũng ! qua cửa kính trong, đầu cô nào cô nấy cuốn đầy mấy cái que nhỏ, còn một cái máy lâu. Đợi lúc họ bước khỏi tiệm, ôi dào! cô nào cô nấy, đầu tóc xoăn tít, chân giày cao gót! Trông tây lắm!"
Sự miêu tả của Lâm Quốc Khánh, Thẩm Xuân Hoa đều cả, ngành thẩm mỹ phát triển thế nào bà đều thấy qua. Con gái út nhà bà là đứa điệu đà nhất, dù đến bốn năm mươi tuổi vẫn móng tóc mặt thiếu thứ gì, giống hệt như phụ nữ thành phố mà Lâm Quốc Khánh , đầu uốn sóng lớn, chân giày cao gót, môi tô son đỏ, xịt nước hoa.
Tiếc là khi đó, bà già , tất cả những thứ bà từng thử qua. Hôm nay Lâm Quốc Khánh , bà cũng thấy động lòng, nhưng cũng chỉ là một chút xíu thôi.
"Người thành phố tiền, cuộc sống đương nhiên là tây , với còn trẻ..."
"Chẳng lẽ già ? Năm mới cũng mới 34! còn hơn một tuổi đấy! Mình đừng già lây nhé!" Lâm Quốc Khánh phản bác ngay.