Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:35:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ! Cái là gạo nếp! Toàn gạo nếp đấy! Mẹ quên ăn bánh thanh minh nhiều quá đầy bụng cả đêm ? Bánh màu cam, bánh mỡ lợn kiểu , để đến mai là cứng đơ ngon nữa , mua một ít nếm thử là !"

Đầy bụng đúng là khó chịu thật, Lương Sinh Đệ nhớ đến nửa đêm còn kêu oai oái, cũng thấy rùng , nghĩ ngợi một chút bèn đổi giọng thành mỗi loại lấy một lạng, nếm thử cho .

Lâm Quốc Khánh thở phào nhẹ nhõm một dài, cái làn xách đầy ắp các loại bánh trái , một già bốn trẻ đúng là ăn thật...

"Xuân Hoa?" Cách ba bốn sạp hàng bên cạnh còn một sạp bán ngô luộc, phía một đàn ông và một đứa trẻ đang , đứa trẻ tay cầm bắp ngô gặm dở. Người đàn ông thò đầu về phía nhà họ Lâm một lúc lâu mới xác định: " là cô ?"

"Bí thư Thẩm?" Thẩm Xuân Hoa rảo bước tới, đây chẳng là bí thư chi bộ thôn Thẩm Gia ? Ông mùng một Tết chạy từ huyện Túc bên cạnh sang đây thắp hương ?

Bí thư Thẩm xoa xoa tay, hiền lành: "Mùng một Tết cũng chúc Tết, chẳng việc gì nên đưa con ngoài dạo. Đấy, thấy đồ ăn là chịu nữa, ngô ở nhà chất đống cũng chẳng thấy nó đòi ăn, cứ ngoài tiêu tiền mới chịu!"

Ai bảo chứ! Không thấy mấy lưng bà cũng cái nết ! Thẩm Xuân Hoa vô cùng đồng cảm, hai chuyện việc nhà một lúc.

" , chuyện với cô một tiếng, cũng là chuyện từ Tết , chỗ các cô đoạn đường, đều bận nên cứ định gọi sang với cô."

Bí thư Thẩm nhắc đến chuyện còn do dự, Thẩm Xuân Hoa chút dự cảm, bèn cũng vòng vo:

"Chú cứ ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-392.html.]

"Chính là mảnh đất cha cô để , thực cũng coi như là của hai cô . Mấy mẫu đất , trồng, cũng chẳng ai trồng, năm nay thuế lương thực của mảnh đất cũng nộp, Thẩm Hạ Sinh giở thói cùn cứ bảo tiền, đến cuối cùng vẫn là thôn !"

Bí thư Thẩm đến đây thì xót ruột, tuy thuế lương thực mấy mẫu đất tính là nhiều, nhưng cũng là tiền tươi thóc thật của thôn bỏ .

"Cho nên , thôn thu hồi mảnh đất đó , định là qua Tết tính thẳng ruộng công của thôn, ít nhất còn trồng cấy.

Cha cô mất , Thu Sinh cũng coi như là... lấy chồng, mấy năm nay cũng chẳng về. Cái nết của Hạ Sinh thì thế, nghĩ nhà các cô cũng chuyện , thì sợ đến lúc đó..."

Đến lúc đó Thẩm Hạ Sinh hai môi chạm , chạy ngoài lu loa là thôn chiếm đất nhà gã, thì cũng đủ phiền phức .

Thực chuyện thu hồi đất đều căn cứ thực tế, cho dù gã khiếu kiện cũng chẳng gì để , chỉ sợ lý lẽ pháp luật với . Người nhà quê vì chút ruộng đất mà kéo một đám họ hàng b.ắ.n đại bác tới về đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c, ngàn năm nay đều là chuyện thường thấy.

Cho nên Bí thư Thẩm mới nghĩ một tiếng, chủ yếu vẫn là vì Thẩm Thu Sinh còn ở đây nữa, nếu cũng chẳng đến lượt với Thẩm Xuân Hoa. Ông cũng hết cách, nhà họ Thẩm 5 đứa con, trừ Thẩm Hạ Sinh , đến giờ việc chỉ tìm mỗi Thẩm Xuân Hoa.

Tuy lấy chồng, nhưng dù cũng là cô nương của nhà . Thực sự chuyện trái, cũng thể giúp chứng.

Thẩm Xuân Hoa : "Cháu chú Thẩm, chú cũng đừng lo Thẩm Hạ Sinh sẽ gây chuyện, gây ạ. Loại nghiện c.ờ b.ạ.c , họ hàng bạn bè thấy còn tránh kịp, thể đến giúp ?

Lại chẳng xã hội cũ, còn thể gán nợ ruộng đất cho . Kéo một đám đến ầm ĩ, ngoài việc dỡ gạch nhà thì chẳng mang thứ gì khác."

 

 

Loading...