Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:39:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Người như , đừng là ở rể, cho dù là cưới vợ, cũng thiếu các cô gái thành phố giới thiệu, cớ gì chạy đến làng cưới một cô gái nông thôn? Dựa cha nó là bí thư chi bộ thôn ?"

Lời thật mất lòng, nhưng đó là sự thật. Hai đúng là một trời một vực.

Lương Sinh Đệ cho một trận mặt mày vui, miệng vẫn lẩm bẩm: "Vậy cùng hội cùng thuyền thì chẳng chỉ thể tìm ở nông thôn ? Lỡ ở nông thôn tìm như thì ? Chẳng lẽ cứ độc mãi ?"

Thực suy nghĩ của Tam Ni chính là như , tìm thì thôi. Chuyện nối dõi tông đường, cũng chỉ ông bà nội, cha ngày đêm mong ngóng, chứ cô chẳng thấy ho để mà nối dõi.

Sách giáo khoa Ngũ Ni mang về , xét từ góc độ khoa học, mấy chuyện luân hồi chuyển thế, kiếp đều là giả, con chỉ một đời , c.h.ế.t là hết.

Người lớn xuống mặt mũi nào đối diện với tổ tiên, cô cũng chẳng thấy gì là xuống xuống, tổ tiên đa chắc cũng thành tro bụi, con cháu của họ ngày thường cũng chẳng thấy nhớ nhung gì nhiều, chỉ khi cần thiết mới lôi dọa dẫm con cháu đời .

Ví dụ như lúc sinh con trai, ví dụ như lúc chị em cô cần nhà, lấy chồng.

Tam Ni nghĩ, hết cứ sắp xếp thỏa cho các em gái, chỉ cần chúng nó lấy chồng, sống , thì phía , kéo ngày nào ngày đó. Tại những yêu cầu đó ở bên ngoài, chẳng là để ai đến nhà mai mối linh tinh !

Chỉ sợ đến lúc đó già lấy cái c.h.ế.t ép... thì cứ tìm đại một đàn ông, chỉ cần sinh một đứa con mang họ Mã, cũng coi như thành nhiệm vụ.

Còn sống , để hãy .

Có mấy ai sống một cuộc đời thập thập mỹ ? Đa đều sống vật vờ qua ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-413.html.]

Thực bây giờ cuộc sống , nếu năm đó mợ giúp mấy chị em Ngũ Ni một tay, thì nhà cô là 9 đóa hoa mù chữ. Bây giờ đều việc của , tiền kiếm, tương lai để trông mong, còn thế nào nữa?

Đi một bước tính một bước thôi, mục tiêu ngắn hạn nhất của cô bây giờ hai điều, một là học thật tiếng Nhật của , hai là dành dụm tiền để chuẩn của hồi môn cho Tứ Ni!

Nhà mới của Thẩm Xuân Hoa bắt đầu khởi công, vẫn lặp nhịp sống thường ngày như Tết.

Buổi sáng bà giao trứng, trại chăn nuôi Lâm Ngọc Lan trông coi, bữa trưa thì Tam Ni giúp nấu. Đợi bà về, buổi chiều điểm tâm, tiện thể cùng một ít việc ở công trường, đẩy nhanh tiến độ dù chỉ một phút cũng là đẩy nhanh.

Thép và xi măng đều giao theo từng đợt, còn cách nào khác, bên thể lấy nhiều như cùng một lúc, bên họ dùng hết tìm chỗ để, chi bằng cứ lấy dần dần.

Hôm nay thành phố giao thép đến, hôm Thẩm Xuân Hoa còn đặc biệt dặn Tam Ni một tiếng, buổi trưa nấu thêm cơm cho một .

Thép của họ là cửa của lão Thạch mới , sư phụ ở nhà máy gang thép cũng coi như nhận việc riêng giao hàng, thường là giao hàng của nhà nước , mới đến của họ. Đến nơi đều là giữa trưa, nên chắc chắn giữ ăn một bữa cơm mới .

Tam Ni ghi nhớ trong lòng, hôm nay đặc biệt vo thêm gạo và rau. Nghe công nhân nhà máy gang thép ăn uống khá, cơm nấu sư phụ ăn quen .

Sư phụ tài xế của nhà máy gang thép.

Bỗng nhiên, tại , cô nghĩ đến Tề Tiến Chu.

Người đó chẳng cũng là sư phụ tài xế của nhà máy gang thép ? Lần hình như còn nợ một bữa cơm.

 

 

Loading...