Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:40:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão Lưu huých cùi chỏ ông : "Bắt ông nhớ gì! Ông con rể nhà !"

Do tỷ lệ nam nữ trong bữa ăn hôm nay mất cân bằng nghiêm trọng, đặc biệt là nhóm Tề Tiến Chu bốn đều là nam, nên quy tắc chỗ cũng điều chỉnh một chút.

Lúc xuống, bàn bên trong, vị trí trang trọng nhất là Mã Đức Tường và Lão Trương. Hai họ đại diện cho vị trí cha của hai bên nam nữ. Bên tay trái Mã Đức Tường là Lâm Quốc Khánh, bên tay Lão Trương là Lão Thạch, đây coi là mai mối.

Tiếp theo là Tam Ni và Tề Tiến Chu, hai nhân vật chính của ngày hôm nay. Bên cạnh họ lượt là Lâm Ngọc Lan, Thẩm Xuân Hoa, Đại Ni và Nhị Ni. Bên cạnh Tề Tiến Chu là Lão Lưu, Vương Dũng và Triệu Đức Cương.

Vốn dĩ định để ba già ở bàn chính, nhưng ông bà Mã bây giờ chút tâm lực kiệt quệ, rằng ở bàn chính cũng đến lượt , vì gây khó chịu cho khác, chi bằng sang bàn .

Lương Sinh Đệ thấy hai ông bà đều sang bàn của bọn trẻ, liền từ bỏ ý định hóng chuyện cháu rể mới, cũng đổi sang bàn đó. Thế là bàn đổi thành vợ chồng Đại Ni, Nhị Ni.

Lâm Thục Anh và Lâm Thục Mỹ hai bên Lương Sinh Đệ, nhưng ánh mắt cứ liếc sang bàn bên , còn kéo Lương Sinh Đệ thì thầm to nhỏ:

"Bà ơi, lúc đại biểu tỷ và nhị biểu tỷ xem mắt long trọng như ạ?"

"Thế thì hỏi ông bà nội chúng nó, tùy tiện một bà mối đến là định , còn cần long trọng cái gì." Lương Sinh Đệ bĩu môi, giọng điệu chẳng mấy lành liếc xéo đôi vợ chồng già đối diện, âm lượng thậm chí còn hạ xuống bao nhiêu, đảm bảo bàn bên thấy, nhưng bàn của họ thì ai cũng rõ.

Bà Mã cũng tức, nhưng hôm nay bà chẳng cãi với con mụ thần kinh Lương Sinh Đệ , chỉ hừ một tiếng đó với vẻ mặt cau .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-437.html.]

Vương Dũng kết hôn dựa bản , tổ chức một bữa tiệc cưới lắm , những thứ khác thì đừng mong. Còn Nhị Ni lúc đó, khi xác định yêu đương với Triệu Đức Cương, nhà họ Triệu cũng mời nhà họ Mã qua ăn cơm mấy , nhưng đó tiệc cưới, chỉ là hai gia đình ăn bữa cơm, nhà ngoại của Nhị Ni chắc chắn đến lượt.

Bên Tề Tiến Chu đối diện Tam Ni, nhịn cứ , khiến Tam Ni cứ trừng mắt lườm y.

Nhìn nữa ! Cậu nữa !

cứ đấy! cứ đấy!

"Sư phụ của , chúng cùng bàn ăn cơm , thì cũng cần khách sáo gì." Lâm Quốc Khánh bưng bát rượu dậy kính ở phía đối diện một ly.

Sư phụ Trương cũng vội vàng dậy chạm vành bát: " thế, dù trong nhà cũng ngoài, ông gì cứ thẳng! Không bàn thì coi như thấy, xì!"

Lão Thạch giẫm một phát lên mu bàn chân ông , Lão Lưu cách đó trừng mắt ông , kiếp ông chuyện thế!

Lâm Quốc Khánh ha hả, tính cách thế cũng , còn hơn là mấy gậy đ.á.n.h ba cái tiếng nào, đó nọ, dễ sống chung hơn nhiều!

"Hai đứa nhỏ tự chúng nó ưng , cũng coi như là một loại duyên phận, đỡ nhiều phiền phức. Hôm nay chúng là xem mắt, đúng , nhưng thực điều kiện các thứ cũng tìm hiểu qua , chủ yếu vẫn là bàn bạc chuyện , nếu bàn bạc , thì cũng thể đẩy nhanh tiến độ công việc! Ông !"

Thời xem mắt là như , hôn nhân là sự kết hợp của hai gia đình, chứ đơn thuần là chuyện của hai . Cứ bàn bạc xong xuôi chuyện hẵng yêu đương, chứ đợi đến lúc yêu c.h.ế.t sống , hai bên gia đình hợp, thì còn ăn gì nữa!

 

 

Loading...