Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:40:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Ni khi hứng chịu mấy cái lườm của chị năm, vẫn cứng đầu trốn về nhà, cùng Thẩm Xuân Hoa chọn địa điểm, quy hoạch sự nghiệp của các cô.

Đất thì cũng tìm , điều xa chỗ hiện tại một chút. Trang trại hiện tại ở tít phía Đông thôn, qua nữa là sang thôn Hà Hạ bên cạnh .

Bãi đất trống mới ở đầu thôn phía Tây, cách con đường lớn ở cửa thôn phía Tây mà Tề Tiến Chu mở đó cũng xa lắm. Mảnh đất đó bằng phẳng, mấp mô cao thấp, vẫn luôn bỏ hoang, nhiều tảng đá lớn và rễ cây, xây nhà thì san lấp mặt bằng.

Một cái đằng Đông một cái đằng Tây, đạp xe ba bánh cũng mất mười mấy phút mới tới, nhưng dù cũng tiện hơn là khỏi thôn.

Thẩm Xuân Hoa chẳng kén chọn chút nào, rằng tài nguyên đất đai căng thẳng đến mức nào, bây giờ chỗ đất còn hoang, mặc cô chọn, thêm vài năm nữa, trong thôn ngoài làng tích cóp đủ tiền tự mở xưởng, sẽ chẳng chê đất bằng phẳng .

Thực mua đứt mảnh đất , hai ba mươi năm tùy tiện bán cũng đủ cho ba đời ăn uống. Mã Đức Tường bảo bây giờ vẫn cho phép thế, đất chỉ thể thuộc về thôn. Nếu thể bán, sẽ thông báo cho cô đầu tiên.

Thế là Thẩm Xuân Hoa sảng khoái ký hợp đồng thuê đất mười năm. Thôi, thực cô cũng nhiều tiền đến thế.

Thuê đất xong, cô quen đường cũ đặt gạch, đó đành để đấy . Vụ xuân canh là quan trọng nhất, xuân canh xong thì chẳng ai đến giúp cô xây nhà .

Tề Tiến Chu cũng đang đợi xuân canh kết thúc, bảo với Tam Ni, tranh thủ lúc xong việc đồng áng thì xây luôn căn nhà hứa, tiền bỏ .

"Coi như là của hồi môn của ."

Đồng chí Tiểu Tề lấy cớ chuyện đại sự cả đời, vứt công việc của cho sư phụ, lon ton chạy đến thôn Tứ Hà cấy lúa cho nhà yêu. Có điều cả đời từng xuống ruộng, mạ cấy cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, Tam Ni tức đến mức đuổi thẳng lên bờ.

mà cái câu "của hồi môn" thốt , bao nhiêu bực tức cũng chỉ còn một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-463.html.]

Tam Ni nghẹn lời mắng ở cổ họng, nín nhịn nửa ngày mới thốt một câu:

"... Nhà ai của hồi môn là một căn nhà chứ!"

"Anh nè!" Tề Tiến Chu hớn hở khoe khoang gia tài của : "Đến lúc đó bê cả cái tivi ở nhà đến, các em gái cần sang nhà mợ xem tivi nữa. Chỗ còn cái đài radio... À, là mua cho cha chiếc xe đạp nữa nhé? Dù cũng là bí thư chi bộ thôn, thể ngày nào cũng cuốc bộ ..."

"Ai là cha ! Cái đồ hổ !"

Trong thời gian xuân canh, còn xảy một chuyện nhỏ xen giữa.

Không xảy chuyện gì thì đều là chuyện , chỉ trong cuộc khi nhớ mới cảm thấy sợ hãi.

Hôm đó là thứ hai, đến giờ tan học, mấy đứa trẻ trong nhà, Thục Anh ở trọ thành phố gì, chỉ Thục Mỹ vì học trường tiểu học trong thôn khá gần nên về đúng giờ. Còn hai con trai học cấp hai xã thì chẳng thấy bóng dáng .

Lâm Quốc Khánh trốn việc về sớm để cấy lúa, ba lớn trong nhà chỉ cắm cúi ngoài ruộng, chẳng ai để ý đến chuyện .

Mãi đến khi trời sắp tối, Thục Mỹ chạy bờ ruộng bảo cơm nấu xong , nhưng các vẫn về, mấy mới bắt đầu cảm thấy .

"Vẫn về á?" Lâm Quốc Khánh đỡ cái eo giữa ruộng, ông còn chẳng để ý đến chữ "các" mà Thục Mỹ , theo bản năng cứ tưởng chỉ thằng ba về.

"Hôm nay nó dẫn về xem tivi ? Anh hai con bảo ? Tan học thấy ?"

 

 

Loading...