Lâm Quốc Khánh cảm thấy đến cũng đến , ăn trứng cái gì chứ! Dẫn hai rẽ qua hai khúc cua là đến một quán cơm nhỏ, cửa gọi vọng trong:
"Bác Dương! Ba bát cơm rau, ba lạng bánh bao chiên!"
Ông chủ ở trong tủ kính trong suốt, ngẩng đầu đến, hình như cũng chẳng thấy vấn đề gì, hô một câu đợi đấy, liền bắt tay bắc nồi cơm.
Lâm Quốc Khánh thuận tay lau cái bàn, cảm thấy cũng tạm, liền kéo ghế xuống , còn nhiệt tình vẫy gọi hai vẫn đang ở cửa: "Ngồi ! Bánh bao chiên nhà họ ngon lắm, nào xuống tàu cũng nhất định đến mua một lạng!"
Đang thì phía một phụ nữ trung niên đeo tạp dề , tay bưng một cái đĩa.
"Ôi chao, Tiểu Lâm ! Lâu lắm đến nhớ! Đây là vợ con chú đấy phỏng?" Trong lúc chuyện, cái đĩa tay đặt xuống bàn, 12 cái bánh bao chiên trắng mập lấp lánh ánh dầu, cứ thế chễm chệ đĩa.
"Số chú may mắn lắm đấy! Mẻ bán hết xong, mẻ lão Dương nhà mới chiên xong, vẫn còn nóng hổi. Sớm một chút muộn một chút, đều chỉ thể ăn bánh bao nguội thôi!"
"Số xưa nay vẫn đỏ mà! Có nào ăn đồ nguội !" Lâm Quốc Khánh với phụ nữ, trong giọng còn chút thiết rõ rệt:
"Chị Dương, đây là vợ em Xuân Hoa, con gái em vẫn nghỉ hè, ! Đây là cháu gái em, đang cùng vợ em kinh doanh trang trại chăn nuôi, đến Thượng Hải cũng là để Cổ Hoa mua gà giống và gà con đấy."
"Ôi chao, Cổ Hoa ở tít quê phía Đông Thượng Hải, xa lắm đấy!" Chị Dương lấy ba cái bát con đặt lên bàn họ: "Thế ăn xong mau ch.óng bắt xe thôi, đến nơi chắc trời cũng tối !"
"Vâng ạ! Thế chị bảo bác Dương rang cơm nhanh chút, kịp xe, lát nữa ba bọn em ngủ quán chị đấy!"
"Ngủ thì quá! còn mừng chứ! Tối đến trông quán cho !" Chị Dương ha hả, nếp nhăn nơi khóe mắt để lộ hết tâm trạng của bà, chỉ đĩa bánh bao chiên với Thẩm Xuân Hoa và Lục Ni:
"Ăn ! Bánh bao chiên nhất định ăn lúc còn nóng, nguội là mất ngon đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-482.html.]
Lục Ni nuốt nước miếng từ lâu , nhưng ngại đang chuyện với , mợ cũng động đũa, nên cô bé dám động. Chị Dương là mở cửa ăn, chút mắt quan sát vẫn , chào hỏi xong liền bếp.
"Ăn , giục lão Dương nhanh tay chút..."
"Đây đây đây! Rang xong ! Rang xong ! Bà bưng !" Bác Dương ở bên trong dùng muôi sắt gõ cái chảo gang lớn, ba bát cơm rau bóng mỡ xới ba cái bát, còn thò đầu từ cái cửa sổ mở:
"Tiểu Lâm! Ăn đủ thì bảo ! Kiểu gì cũng để cái bụng kêu khi đến Cổ Hoa!"
"Vâng! Được ạ! Em chắc chắn sẽ khách sáo với bác !"
Lâm Quốc Khánh hét lớn trả lời, động tác tay chẳng chậm chút nào, rút ba đôi đũa từ ống đũa đưa qua, đó gắp cho Thẩm Xuân Hoa và Lục Ni mỗi một cái bánh bao chiên bát.
"Ăn nhanh! Tranh thủ lúc còn nóng!"
Đợi đến khi chị Dương bưng ba bát cơm rau lên, Thẩm Xuân Hoa ăn đến ngẩn cả .
"Có nhiều quá ? Mình ăn hết ?" Chai Coca bên tay còn uống hết kìa!
"Ăn hết, hết!" Lâm Quốc Khánh cảm thấy cô quá coi thường : "Ăn hết đưa , tiêu diệt cho! Lục Ni! Ngon !"
Lục Ni căn bản chẳng rảnh để ý đến , chỉ thiếu nước úp cả mặt bát, hai má phồng lên như con chuột hamster.
Cái bánh bao chiên béo múp vỏ mỏng nhiều nước, nhân thịt trắng bên trong to tươi. Lại thêm một bát cơm rau rang mỡ lợn thơm phức, bên trong hạt cơm tơi xốp, những miếng thịt muối thái hạt lựu to, rau cải và nấm hương, phối với mùi thơm của mỡ lợn! Chậc! Chậc! Chậc!