"Cô gì? Ai sai?" Ông chủ cửa hàng vải Hưng Vượng, Từ Phát Đạt là đầu tiên tỉnh táo .
Người đàn ông phiên dịch thì nhíu mày, thái độ mấy quét qua Tam Ni một lượt từ xuống , nhưng thèm đáp cô một lời nào.
Tam Ni nuốt nước bọt, tiến lên một bước: "Ông báo giá là sáu đồng rưỡi một mét đúng ?"
Vải KT 39"45", giá bán lẻ trong nước thực chỉ hai đồng rưỡi một mét, nhưng bán cho nước ngoài mà, Từ Phát Đạt đúng là mặt đỏ tim đập mà báo giá sáu đồng rưỡi.
Ông gật đầu: " ."
Tam Ni hất cằm về phía phiên dịch: "Lúc báo cho vị... khách , báo là bốn đồng rưỡi một mét."
Bốn đồng rưỡi và sáu đồng rưỡi khi nhanh thực giống , chỉ khác ở âm "ke" ở giữa, lúc đầu cô còn tưởng nhầm, nhưng ngay đó thấy hai Nhật cùng đang bàn bạc gì đó về chuyện bốn đồng rưỡi một mét, chi phí một bộ quần áo là bao nhiêu bao nhiêu.
Mà phiên dịch cũng ngắt lời thảo luận của họ để đính chính giá cả.
Cô mới dám khẳng định, phiên dịch đúng là báo bốn đồng rưỡi.
Người phiên dịch thấy lời thì cuống lên, thực lúc nãy họ trò chuyện cũng nhận , nhưng đính chính, vạn nhất chê chuyên nghiệp thì ? Hơn nữa, báo giá ngoại thương gấp mấy vốn là chuyện mặc định của trong nước, ông chủ chắc chắn lỗ.
một con nhỏ nhà quê quê mùa như cô thể nhảy vỗ mặt chứ?
"Cô bậy bạ gì đó! Cô hiểu tiếng Nhật ! Ai bảo báo là bốn đồng rưỡi! Chúng đang bàn chuyện ăn quốc tế cô hiểu ! Cái đồ nhà quê cô xía gì! Lỗ vốn cô gánh nổi !"
Tam Ni bao giờ là thấy ai to họng là sợ, vì ông chủ xác định báo giá sáu đồng rưỡi, nên cô cũng chẳng thèm để ý đến gã đàn ông đang múa tay múa chân, như thể giây sẽ lao , d.a.o mổ lợn của cô cũng để ở nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-535.html.]
Cô thẳng hai Nhật , dùng thứ tiếng Nhật mà cô vẫn luôn tự lẩm bẩm luyện tập để :
"Xin chào, giá của loại vải là sáu đồng rưỡi một mét, bốn đồng rưỡi, phiên dịch của các ông báo sai ."
Có lắp bắp, nhưng thể khiến hiểu.
Hai Nhật lúc đầu gì, một cái, phiên dịch, phiên dịch vội vàng dùng tiếng Nhật giải thích với họ:
" báo sai! Ông chủ là bốn đồng rưỡi! Bây giờ ông đột ngột tăng giá đấy!"
Đây đúng là kiểu coi đều là kẻ ngốc .
"Anh dối! Ông chủ báo là sáu đồng rưỡi! Vừa chính phát âm sai!"
Hai Hoa Hạ, cửa một tiệm vải ở một huyện nhỏ miền Nam, cứ thế dùng tiếng Nhật cãi .
Ông chủ Từ bên cạnh mắt sáng rực lên: "Cô bé! Cô tiếng... Nhật của họ !"
Tam Ni giây còn đang cãi với phiên dịch, khí thế bừng bừng. Giây đối mặt với ông chủ ngượng ngùng gật đầu:
"Cháu học lớp bổ túc ban đêm một năm, một giao tiếp đơn giản." Những từ chuyên môn như "vải KT" , tuy cũng đơn giản nhưng đúng là đầu tiên thấy, nếu phiên dịch dịch sai.
"Không đơn giản ! Ha ha!" Ông chủ hiền hòa như thể thấy tiền túi: "Vậy cô giúp dịch cho họ, là đúng sáu đồng rưỡi một mét, nhưng nếu lấy nhiều thì thể giảm giá!"
Ông chủ trách mắng phiên dịch, vì bốn đồng rưỡi thực cũng lỗ, vô cớ đắc tội một phiên dịch thì đáng. bảo ông tiếp tục tin tưởng phiên dịch đó thì ông cũng nữa, mở cửa ăn mà báo giá sai thì chẳng khác nào chọc thủng trời.