Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 537

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:42:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tam Ni gật đầu: "Ông chủ Từ thế ạ."

Cô cũng phiên dịch chính quy thực sự giá bao nhiêu. ông chủ Từ bảo, hiện giờ phiên dịch chủ yếu là tiếng Nga và tiếng Anh, tiếng Nhật nhiều. Hơn nữa nước ngoài đều đến tỉnh lỵ mới đến huyện của họ, nên huyện càng phiên dịch tư nhân nào, thì cũng lên tỉnh kiếm tiền hết .

Ngày mai rốt cuộc kiếm 100 đồng cô cũng dám chắc, nhỡ chuyện ăn của cuối cùng thành thì ?

ít nhất cô 20 đồng trong tay, thể khẳng định nghề thể kiếm tiền.

"Chỉ phiên dịch của một bên mặt thì đúng là đảm bảo quyền lợi của bên . Chỉ cần con giúp ông đàm phán xong vụ ăn , cả phố vải sẽ đến con, con thực sự thể kiếm tiền bằng nghề ."

Tam Ni đầy tự tin Lâm Ngọc Lan:

"Con tính kỹ , lúc đồng áng bận rộn con vẫn sẽ ở nhà giúp đỡ. lúc rảnh rỗi, con sẽ mang sách lên huyện , khách thì tự củng cố việc học. Học xong tiếng Nhật coi như xong một món, con còn thể học tiếng Anh. Học thêm một thứ tiếng là thêm một cái nghề!"

"Cho nên, u cần lo lắng về công việc của con nữa !"

Lâm Ngọc Lan thì thực sự vui mừng, như lo nhà đang bám càng , con gái thực sự một nguồn thu nhập .

Lục Ni cầm khăn mặt ngây chị Ba, há hốc mồm: "... Hèn chi hôm qua chị hỏi mượn em cuốn sách giáo khoa tiếng Anh..."

Tứ Ni thì đó trầm tư: "Chị Ba, chị bảo ông chủ đó tự mở xưởng ?"

Tam Ni "ừ" một tiếng: "Hàng của ông chủ Từ cũng lấy từ xưởng của khác, khách đặt hàng chỗ ông , ông đặt hàng ở xưởng. Nhiều nhà phố vải đều như . Đâu ai cũng khả năng mở xưởng ."

Tứ Ni gật đầu, nhích m.ô.n.g một cái sát gần Tam Ni: "Vậy thế, thực chị em cũng thể vụ ăn đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-537.html.]

việc ở xưởng dệt mấy năm , quy trình của một tấm vải từ sợi chỉ đến thành phẩm cô nắm rõ như lòng bàn tay, Tam Ni học tiếng Nhật ở lớp đêm bao lâu thì cô cũng học phân tích mặt vải ở lớp đêm bấy lâu.

Chủ nhiệm phân xưởng của cô, cũng chính là chồng tương lai của cô, cách đây lâu lúc trò chuyện còn bảo, hiện giờ phố vải khá nhiều khách mang mẫu vải từ nước ngoài gửi về để tìm hàng. Họ hoặc là nhân viên ngoại thương của các đơn vị ngoại thương nhà nước, hoặc là những trung gian năng lực.

Mẫu vải muôn hình vạn trạng, cứ cầm đến là sẵn hàng để bán. Lúc cần phân tích chính xác và chi tiết về chúng, xác định chủng loại mẫu vải, quy trình sản xuất, đó mới thể báo giá thành phẩm, cuối cùng mới sản xuất.

Mẹ chồng tương lai của cô bảo, các ông chủ phố vải cơ bản đều là những tiếp xúc với mặt vải từ nhỏ, hoặc vốn là từ xưởng dệt, xưởng nhuộm nào đó . Có những chỉ cần sờ, một cái là quy cách chất lượng, cũng như giá thành sản xuất của . Như mới phản ứng nhanh nhất khi trao đổi với khách hàng.

Làm ăn mà! Anh hiểu thì ?

bây giờ, Tứ Ni hiểu mà! Nếu cộng thêm ngoại ngữ của Tam Ni nữa.

Hai chị em xoẹt một cái , hai mắt đều sáng lấp lánh.

Cửu Ni gối đầu lên đầu gối Bát Ni, ngơ ngác sang bên : "Chị Ba chị Tư đang gì thế ạ?"

Bát Ni gãi đầu: "Chị cũng nữa!"

Thất Ni: "Em ! Kiến thức đổi vận mệnh! Để chúng học tập cho !"

Bát Ni & Cửu Ni: Hả? Vừa nãy trong lời từ ?

mà, thế thì gì sai chứ?

 

 

Loading...