Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 580

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:43:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bởi vì thành tích của nó , Lâm Quốc Khánh và Thẩm Xuân Hoa nhiều dặn dò Thục Anh, thời gian thì giảng bài cho em trai, cộng thêm một đồng chí Mã Ngũ Ni, giáo viên tương lai, ở bên cạnh giúp đỡ một tay.

Lão tam đột nhiên cảm thấy, kỳ nghỉ hè sống còn chẳng bằng học.

Khó khăn lắm mới thành xong nhiệm vụ hôm nay, cũng sắp đến giờ ăn cơm tối, Lâm Thư Siêu hậm hực ôm dưa hấu gặm, mắt chằm chằm tivi rời, thề cả vốn lẫn lãi những gì hôm nay xem ít ăn ít!

Lương Sinh Đệ hớn hở vác một cái chậu về, hai ngày nay cá tôm ít, nắng gắt, nhưng cũng giảm bớt cái tâm ham chơi của bà.

"Đến đây đến đây! Mau giúp tao rửa ngó sen!"

"Rầm" một cái, cái chậu quăng xuống đất, bên trong đầy ắp những củ ngó sen còn dính bùn, Lương Sinh Đệ ngẩng đầu thấy mấy đứa cháu ngoại,

"Ồ! Các cháu vẫn về ! Bà cũng đưa cho cháu một chậu, chậu bên đó còn nhiều hơn, các cháu giờ về là thể thêm một món đấy!"

Cửu Ni tiên phong chạy về, miệng còn hét lớn: "A a a a a cháu ăn ngó sen nhồi gạo nếp đường quế hoa!"

Em gái chạy nhanh như cắt, Ngũ Ni kéo kịp, chỉ đành ngại ngùng chào bà ngoại và các em họ: "Vậy chúng cháu về đây..."

"Đi , mai sang sớm mà chơi!"

...

Lâm Thục Anh ở cửa vẫy tay chào tạm biệt bọn Ngũ Ni, tiện thể còn ngoài vài bước, ngó nghiêng cái ao cửa, ao nhỏ, một góc lá sen lấp đầy.

Trong làng còn mấy cái ao như thế , ao thuộc về cá nhân mà thuộc về tập thể làng. Những năm mùa hè đợi vụ gặt vụ cấy kết thúc, hồn là những cái ao cái nào cái nấy đều nhộn nhịp hẳn lên, hái gương sen, đào ngó sen, nhất định đào sạch những thứ ăn mặt nước và mặt nước mới thôi.

Năm nay thì cảm thấy rõ rệt lắm, chỉ thấy mấy đứa trẻ choai choai chạy lên chạy xuống ở mấy cái ao khác.

Lâm Thục Anh chạy về sân, xổm xuống đất giúp bà nội rửa ngó sen trong chậu, tò mò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-580.html.]

"Bà nội, ngó sen đào ở ao cửa chứ ạ?"

"Tất nhiên là !" Lương Sinh Đệ ngân nga điệu hát rửa ngó sen: "Bà thuyền trôi dạt linh tinh, thế nào mà dạt đến mặt núi Hạ Tây, bên đó một đầm sen dại, bà liền xuống mò một ít lên."

"Cháu củ ngó sen to !!"

"Ê! Hai ngày nữa các cháu đào ngó sen với bà ?"

...

Có lẽ cũng thực sự tuổi , Lương Sinh Đệ cuối cùng vẫn càn mà dẫn mấy đứa trẻ đầm sen dại.

Trước đây lên núi xuống sông đều là những nơi khác từng qua, những chỗ quá hẻo lánh, ngộ nhỡ xảy chuyện gì, họ già già trẻ trẻ, ai thoát .

Thế là cái ao cửa vạ lây.

Một buổi sáng cuối tháng 7, đám con trai con gái đều mặc áo may ô quần đùi, chân trần theo bà nội/bà ngoại lội xuống nước ao. Hôm nay tạm dừng bài tập, nghỉ ngơi một ngày, mấy đứa con gái nhỏ hơn xiêu vẹo nước.

Đáy ao quanh năm tích tụ một lớp bùn dày, một bước chân xuống là lún mất một nửa, tiếp cũng khó.

Lương Sinh Đệ bảo bọn chúng ở ven chờ, đợi bà đào lên thu dọn là .

Cũng thế nào, tìm kiếm trong đám lá sen hỗn loạn, cảm thấy cái lá thuận mắt là theo cuống mò xuống , mặt sắp dán nước , ngón tay đào đào trong bùn.

Ngó sen vùi trong bùn, đào nguyên vẹn là chuyện dễ dàng, tuy rằng nhà ăn thì cũng chẳng , gãy thì gãy, nhưng nguyên vẹn bao giờ cũng hơn.

Lương Sinh Đệ mò một đoạn ngó sen, khom lưng từng chút một sạch lớp bùn trong nước, cành ngó sen giòn, thể kéo mạnh, chỉ thể như bóc kén rút tơ, từng chút một dọn sạch lớp bùn mềm xung quanh cành ngó sen, cho đến khi lộ .

 

 

Loading...