Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 590

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:44:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kế hoạch du lịch là năm ngày bốn đêm, một ngày dành riêng để mua sắm, ngày khi mua sắm xong là đưa Lâm Thục Anh đến trường báo danh, đó sáu còn sẽ bắt tàu hỏa về, về hai ngày thì ba đứa cũng khai giảng .

Trước ngày mua sắm, Thẩm Xuân Hoa vẫn dẫn phà đến Cổ Hoa một chuyến, ăn ké một bữa cơm ở nhà Đông Hoa.

Mẹ chồng Đông Hoa nắm tay Thẩm Xuân Hoa mãi:

" cứ tưởng con bé Đông Hoa thật sự đáng thương như thế, ngờ nhà ngoại vẫn còn một chị gái, thật là quá... Sau các cô năng nhé, con gái lớn nhà cô đỗ đại học ?"

Thẩm Xuân Hoa gật đầu: "Vâng ạ, ở trong nội thành Hộ Đông."

"Nội thành thì , nội thành náo nhiệt." Mẹ chồng Đông Hoa vỗ vỗ tay Thục Anh: "Có chuyện gì thì cứ nhắn tin cho dì, tuy quê chúng cách thành phố cũng xa, nhưng dù cũng nhanh hơn cha cháu từ lên.

Lúc rảnh cứ đến nhà chơi, dì cháu nấu ăn ngon lắm đúng ? Cứ bảo dì nấu cho mà ăn!"

Lâm Thục Anh lễ phép đáp: "Vâng! Cháu thấy dì nấu ăn còn ngon hơn cháu nữa, nếu cơm căng tin mà chán, cháu nhất định sẽ dày mặt đến đây, khách sáo ạ."

"Ha ha ha đứa trẻ khéo thật!" Đông Hoa đến chảy cả nước mắt, vui ngớt.

Trước khi họ về nội thành, Thẩm Xuân Hoa kéo cô một góc vài câu riêng tư:

"Đông Hoa, vợ chồng em nếu để dành đủ tiền thì lên Hộ Đông mua lấy căn nhà, hai đứa nhỏ nhà em nhất là mua lấy hai căn, con cái học hành gì cũng tiện."

Giá nhà ở Thượng Hải mỗi năm đều tăng vọt như tên lửa, nếu thể Thẩm Xuân Hoa cũng mua một căn ở đây. Có điều cô cũng giờ hạng ngoại tỉnh như cô mua nhà , nhưng nhà Đông Hoa chắc là , Đông Hoa thì Thục Anh cũng sẽ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-590.html.]

"Trời ơi, chị Ba, chị đề cao em quá , nhà ở Hộ Đông đó chúng em mua nổi ?" Đông Hoa vẻ mặt kiểu chị đang nghĩ gì thế,

"Làng em một hộ, năm ngoái mua một căn phòng 30 mét vuông ở Mẫn Hàng cũ, chị đoán xem bao nhiêu tiền?"

"Bao nhiêu?"

Đông Hoa giơ hai ngón tay lên: "Họ nhờ môi giới chợ đen, tổng cộng hết hai vạn, chỉ bằng hai gian nhà chính nhà em bây giờ thôi, chỗ mà ba ở còn xoay nổi, thế mà họ đòi tận hai vạn!"

Thẩm Xuân Hoa cũng hít một khí lạnh, cô vốn tưởng giá nhà Thượng Hải bây giờ dù đắt hơn những nơi khác, thì loại phòng nhỏ xíu đó bán tầm mấy nghìn đến một vạn là cùng chứ? Kết quả tận 2 vạn!"

"Em vốn còn tưởng cái cửa hàng nhỏ của em mở , năm ngoái kiếm bốn năm nghìn là em giỏi lắm ! Hóa kiếm nhiều thế mà vẫn mua nổi một căn nhà..."

"Đắt thế thì đúng là mua nổi thật..."

"Chả thế thì ?" Đông Hoa bĩu môi, trong giọng cũng kìm mà mang theo một chút ghen tị: "Số phận con đôi khi sinh định sẵn ở đó , Hộ Đông sinh uống sữa bò ở nhà lầu, còn chúng , sinh học cách giữ mạng."

"Cũng thể thế ." Thẩm Xuân Hoa nhỏ giọng an ủi: "Sự nỗ lực của chúng cũng kết quả, ngày tháng bây giờ đều là những thứ hồi nhỏ mơ cũng dám nghĩ tới. Lại ai dám chắc chắn, sẽ hơn chứ?"

Đông Hoa phì : " thế! Sau nhất định sẽ hơn. Chị Ba em bảo chị , năm nay xưởng của chồng em cho em thầu căng tin, em một mùa hè , còn thuê thêm mấy nữa, năm nay chắc chắn kiếm nhiều hơn năm ngoái!"

bao giờ mới tiền mua nhà ở Hộ Đông, nhưng cô sẽ nỗ lực theo hướng đó, giống như Thẩm Xuân Hoa , ai mà dám chắc cô nhất định mua nổi chứ!

 

 

Loading...