Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:18:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, chủ yếu là để hàng xóm thấy tiếng .

Thẩm Xuân Hoa đóng cửa , thở hắt đầu, thì thấy một bóng từ hậu viện nhà , trong tay còn cầm cái xẻng sắt, may mà lúc trời hửng sáng, nếu cô chắc chắn sẽ hét toáng lên.

"Sáng sớm ngày ông ngủ thêm một tí! Ở hậu viện cái gì thế!" Thẩm Xuân Hoa bực bội hỏi.

Chỉ thấy Lâm Quốc Khánh xách cái xẻng tây, phủi bụi chiếc áo bông cũ, bụi bay mù mịt thỉnh thoảng còn rơi xuống vài cái lông gà, tiết trời đầu xuân toát mồ hôi đầy đầu.

Thấy vợ về, đặt cái xẻng xuống, vội vàng chạy tới đỡ gùi cho cô, thì thầm tai cô:

" đây chẳng chuyện mấy hôm cho ám ảnh ! Ngủ đến hơn bốn giờ tự dưng tỉnh mộng, thế nào cũng ngủ nữa!"

Cái , là chuyện tối hôm Thẩm Xuân Hoa bảo với , ông nội Lâm Quốc Khánh báo mộng cho cô về bộ ấm .

Lâm Quốc Khánh cũng phục sát đất, vốn tưởng chỉ vợ c.h.é.m gió, c.h.é.m gió xong chuyện là qua. Không ngờ Thẩm Xuân Hoa qua ngày hôm đó là nhắc nữa, còn thì ngủ mơ cũng thấy đang đào hố.

Thẩm Xuân Hoa: "... Cho nên ông dậy là đào hố thật đấy ? Thế còn gà? Gà kêu ?"

Lâm Quốc Khánh lúc mới nhớ năm con gà nhà , im lặng một lúc, vội vàng chạy hậu viện.

Thẩm Xuân Hoa thót tim, cái tên ngốc vì đào cái thứ hiện giờ bán thịt hết gà chứ?

Cô chạy theo hậu viện , thì thấy Lâm Quốc Khánh tay trái túm một con gà ôm lòng, tay đang gỡ rơm mỏ nó .

Con gà mái già cái mỏ giải phóng, liền cục cục tác bắt đầu kêu loạn lên điên cuồng, còn nhảy lên đầu Lâm Quốc Khánh đập cánh phành phạch, coi như trả mối thù trói mỏ mấy tiếng đồng hồ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-61.html.]

Thẩm Xuân Hoa: ...

"Cái mỏ gà bé tí thế , mà ông cũng buộc rơm ? Tối om như hũ nút, thế mà ông nó mổ c.h.ế.t!"

Quay đầu cái chuồng gà, vốn dĩ cái chuồng lụp xụp chỉ đủ cho đứa trẻ bốn tuổi chui , Lâm Quốc Khánh dỡ tung mái, rơm rạ vốn lót bên cũng dọn sang một bên, còn một con gà mái già trói mỏ bẹp đống cỏ.

Quan trọng nhất là, lớp đất mặt, cũng chỉ nông toẹt, bằng phẳng, đào xuống... ước chừng 10 cm.

Thẩm Xuân Hoa: ...

"Ông bày trận thế lớn như , kết quả chỉ đào ngần đất?"

Lâm Quốc Khánh chậc một tiếng: "Mình đất đó cứng thế nào ! Mảnh đất to như thế, chỉ là ở chuồng gà, chứ cụ thể là ở giữa ở bốn góc , cũng đào hết lên xem thử chứ!"

Thực cái chuồng gà lớn, tổng cộng cũng chẳng mấy con gà, căng lắm cũng chỉ ba bốn mét vuông. mà đất thì cứng thật, khi dựng chuồng thì cứ giẫm giẫm mãi, dựng chuồng gà xong thì đến lượt gà giẫm, tóm là giẫm cho cứng đanh .

Lâm Quốc Khánh tốn cả buổi mới xúc lên một ít.

"Thế bây giờ cứ để toang hoác thế ? Có chẳng nghi ngờ chúng định gì? Còn nữa trời tháng ba , khéo lát nữa mưa, ông cho gà trốn ? Bị mưa ướt sinh bệnh thì thế nào?"

Thẩm Xuân Hoa giận chỗ trút, khi chuyện thể suy nghĩ cho kỹ càng , ít nhất cũng cách giải quyết hậu quả chứ?

Lâm Quốc Khánh vất vả lắm mới cởi trói mỏ cho cả năm con gà, bọn chúng từng con một nhảy lên đầu bới móc trốn thật xa, chỉ đành phủi lông gà liên tục.

"Hôm nay chắc mưa , lát nữa buổi trưa tranh thủ lợp cho nó là . Có điều nâng cao lên chút, ít nhất . Còn nếu hỏi... thì bảo chúng nuôi thêm mấy con gà, nên cải tạo , thế chẳng bình thường !"

 

 

Loading...