Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 614

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:44:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hơn nữa, đây vốn dĩ là nghĩa vụ của con trai, thể để chỉ hưởng thụ sự bảo vệ của khác, đến lúc cần thì bản chẳng đóng góp chút gì chứ?"

Lương Sinh Đệ sụt sịt mũi, vẫn bằng lòng, đứa cháu trai thứ hai của bà ngoan ngoãn lời như thế, một trai khôi ngô tuấn tú, trông cứ như là một tú tài chuyên cầm b.út chữ, giờ bảo ném nó doanh trại quân đội?

Lâm Thư Cản cũng thở dài, xổm ở phía bên của bà nội: "Thì chẳng con thi đỗ tú tài !"

"Bà nội, thật đấy, bà nên vui mừng mới . Nhà bây giờ nấy, chẳng chính là nhờ chính sách của cấp ? Nhà nước giúp đỡ dân như thế, thì chúng cũng chẳng gì để trả ơn, chị cả còn thể nghiệp đại học giúp kiếm ngoại tệ.

Con thi đỗ đại học thì bảo vệ Tổ quốc chẳng khéo ? Cho dù đ.á.n.h trận thật, cứ nghĩ đến việc là con đang bảo vệ , chẳng sẽ yên tâm hơn chút ?"

"A!"

Ba bốn bàn tay đồng loạt vỗ bộp bộp lên lưng Lâm Thư Cản, bực bội quát:

"Yên tâm cái gì! Đánh trận cái gì! Không việc gì thì đừng gở!"

Quân nhân là vinh quang, nhưng sẽ cha nào thực sự yên tâm, vui mừng hớn hở tiễn con lính cả, Lâm Quốc Khánh và Thẩm Xuân Hoa chỉ là biểu lộ ngoài như Lương Sinh Đệ mà thôi.

Đợi đến khi Lâm Thư Siêu về đến nhà, Thẩm Xuân Hoa đang kiểm kê hành lý định mang cho trai .

"Anh hai!" Lâm Thư Siêu lao tới: "Anh sắp lính thật ?"

Lâm Thư Cản gãi gãi đầu: "Phải nhận giấy báo nhập ngũ mới tính là thực sự , hai ngày chắc còn thẩm tra chính trị gì đó nữa."

"Vậy là quân nhân !" Ánh mắt Lâm Thư Siêu sáng rực, đầy vẻ ngưỡng mộ, mà Lương Sinh Đệ chỉ tát cho y một phát: "Anh đợi em với, hai năm nữa đợi em trưởng thành yêu cầu nhập ngũ giảm xuống, cận thị cũng !"

Lâm Thư Cản: "... Anh thấy chắc là thể ."

Lâm Thư Siêu xua xua tay vẻ quan tâm: "Không , đến lúc đó tính !" Cứ để y ôm hy vọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-614.html.]

...

Lúc giấy báo nhập ngũ gửi tới, cả nhà bảy họ Lâm đều mặt đông đủ, qua mấy ngày an ủi lẫn thì tâm trạng cũng bình tĩnh hơn nhiều.

Lâm Thư Cản ôm tờ giấy báo mà thở phào một dài, đó ấn vai em trai dặn dò: "Đợi , ở nhà chỉ còn em là con trai thôi, em giúp cha nhiều việc hơn, cũng đừng suốt ngày cãi với tiểu nữa, hai đứa bao nhiêu tuổi ?"

Nói đoạn, còn đầu Lâm Thục Mỹ đang đỏ hoe mắt:

"Tiểu , em cũng là chỉ còn hai năm nữa là thi đại học , thời gian cãi với Lão Tam, thà rằng sách thêm một lát còn hơn. Đợi em đỗ đại học , tha hồ cơ hội mà nhạo nó."

Lâm Thục Mỹ lời hai : "phì" một tiếng nước mắt, còn Lâm Thư Siêu thì mặt đầy oán hận.

"... Thì em thi đỗ em thế nào..."

"Thì em lo mà việc cho !" Lâm Thục Anh lưng y bực mắng: "Nghe Truyền Quốc em ở xưởng mạ điện oán hận sâu sắc lắm hả?"

"Em !" Lâm Thư Siêu kiên quyết thừa nhận: "Sư phụ em thế nhỉ! Mách lẻo mà mách đến tận chỗ chị luôn ?"

"Mách lẻo cái gì! Chị gặp ở đầu thôn nên hỏi một câu thôi, em đừng suốt ngày đổ vấy cho khác!"

...

Cái lợi của việc nhà đông con lẽ là như , chút cảm xúc gì đó cũng sẽ mấy đứa nhỏ trêu chọc, đùa giỡn mà tan biến .

Nửa tháng , sẽ xe tải thống nhất đến đón .

Trong nửa tháng , ngay cả Lương Sinh Đệ cũng để cháu trai thứ hai một tí việc nào, ăn gì, hôm nay bà nội ngoài mua cho con.

 

 

Loading...