Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 615

Cập nhật lúc: 2026-02-19 01:44:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Xuân Hoa thì khắp nơi hỏi han kinh nghiệm, xem nhà ai con lính , ngoài quần áo còn cần mang thêm gì ? Tiền? Tiền thì đầy, ngóc ngách đều nhét cho một ít.

Lâm Thư Cản cả đời từng sống những ngày ăn như thế , đến cuối cùng chính cũng chịu nổi nữa, thầm nghĩ chi bằng đơn vị đến đón sớm một chút.

Ngày đón , cảnh tượng cũng giống như trong phim, đám tân binh mặc quân phục, đeo hoa đỏ, bám thành xe vẫy tay chào tạm biệt bạn bè đến tiễn.

Thẩm Xuân Hoa và Lâm Quốc Khánh đưa con trai đến từ sớm, Lương Sinh Đệ bận rộn cái gì mà đến muộn một chút. Một xe tới bảy tám mươi tân binh, đến tiễn đông, bà đến tụt phía cùng.

Thẩm Xuân Hoa vốn dĩ còn định lùi phía để dìu chồng một tay, dù tuổi cũng cao, sợ bà chen lấn mà xảy chuyện.

Kết quả Lão thái thái họ Lương tiên phong, cứ thế chen đám đông, xông lên phía nhất, nhân lúc xe chạy nhanh, cố sống cố c.h.ế.t nhét một gói giấy dầu tay Lâm Thư Cản.

"Cầm lấy ăn dọc đường! Đừng để đói!"

"Lúc nào rảnh thì gọi điện về nhà! Hết tiền thì bảo cha con gửi cho! Muốn ăn gì cũng bảo nó gửi cho!"

"Con ! Bà nội! Đừng đuổi theo nữa!"

"Phải ăn uống cho hẳn hoi đấy!"

"Bà cũng thế ạ!"

Lúc Lương Sinh Đệ còn trẻ, bà mấy thiết với hai đứa con ruột của . Ngược , bốn đứa cháu nội đều ít nhiều từng theo Lương Sinh Đệ lăn lộn, việc bơi lội của chúng cũng đều do bà nội dạy.

Đối với Lương Sinh Đệ mà , chút tình thương của bậc bề đều dành hết cho chúng .

Đợi xe xa , bà vẫn còn lầm bầm, để Quốc Khánh lính, mà cứ là cháu nội bà.

Lâm Quốc Khánh: ...

"Con cũng chẳng nhận, bây giờ ngay cả tổ nuôi cũng là thanh niên trai tráng khỏe mạnh!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-615.html.]

...

Lâm Thư Cản lắc lư trong thùng xe, cả xe tân binh đều quê quán ở huyện của họ, nỗi buồn của đám thanh niên đến nhanh mà cũng nhanh.

Cậu thanh niên sát cạnh Lâm Thư Cản mới lau khô nước mắt hứng thú Lâm Thư Cản: "Ê, lúc nãy cũng lên xe ở trấn Thanh Giang ? thấy trông quen lắm, ở thôn nào thế? ở thôn Nam Khê."

Lâm Thư Cản y một cái, nhận vị nhân chính là cạnh lúc "khoe chim" kiểm tra trong căn phòng lớn hôm đó, lính.

" ở thôn Tứ Hà."

"Ái chà! Thôn Tứ Hà! ..." Cậu thanh niên "" hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ điều gì đó: "Hình như con gái của chị cả bà cô tư của gả về thôn Tứ Hà đấy."

"Ồ? Tên là gì?"

Cậu thanh niên: "... cũng nhớ nữa."

Có lẽ chính bản cũng thấy mất mặt, y ưỡn n.g.ự.c, quyết định đổi chủ đề: " tên Trương Thiệu Văn, tên gì?"

"Lâm Thư Cản."

...

Việc đến đơn vị báo danh hề đơn giản như , đám tân binh xe đến ga tàu hỏa, đó tàu quân sự đến thành phố Hộ, từ bến tàu Thập Lục Phô thành phố Hộ tàu thủy đến tỉnh Giang. Sau đó đổi xe, lúc đến đội luân huấn bên tỉnh Giang là buổi chiều tối ngày thứ ba .

Rất nhiều tân binh đến sớm hơn đợt của họ vài ngày ở cửa vỗ tay chào đón họ. Những tân binh cũng đều ở mấy tỉnh thành lân cận, gần hơn họ nhiều.

Tân binh đến doanh trại, tiên tiến hành ba tháng luân huấn tân binh, Lâm Thư Cản cứ ngỡ hồi học đủ tự giác, đủ chịu khổ . thực sự đến quân doanh mới phát hiện , những thứ đó chỉ là muỗi.

Mới một tuần, cảm thấy xương cốt sắp rã rời đến nơi. Sáng sớm ngủ dậy đ.á.n.h răng đều thấy tay run bần bật.

 

 

Loading...