"Bà mới là đồ mất lương tâm! Lúc đầu chăm sóc nó chắc? Mang nước cho nó lau , nó giơ tay hất luôn cả chậu. Bưng cơm đút cho nó ăn, nó nhổ thẳng ! Là chính nó cần chăm sóc, trách chắc?"
Tưởng Duy Nhân chút biến thái vặn vẹo, giường cả đời, chỉ thể mặc sai khiến, khó khăn lắm mới bảo đây là vợ , là của , thể tùy ý nhào nặn. Thế nên chẳng sẽ sức hành hạ ?
ai ngờ Thẩm Hạ Hoa chẳng dễ hành hạ đến thế, mới hất chậu hai cô lau cho nữa, mới nhổ cơm một cô úp thẳng bát mặt .
Thứ duy nhất còn chỉ là gào thét mắng c.h.ử.i khác.
Bà Tưởng và Tưởng Duy Nhân dù mắng Thẩm Hạ Hoa thế nào, cô cũng coi như thấy, dù cho cô cơm ăn là Tưởng Duy Dân.
Bà Tưởng mà dám động tay động chân, Thẩm Hạ Hoa sẽ dám chạy ngoài rêu rao bà là tàn dư của xã hội cũ, hành hạ .
Tưởng Duy Dân cũng nhiều nghiêm khắc cảnh cáo bà Tưởng, đây là quê cũ, nơi mà trong vòng mười dặm đều là cùng làng cùng xóm, lời là nhất.
Đây là khu tập thể quân đội, xung quanh đều là gia đình cán bộ sinh sống, Thẩm Hạ Hoa mà ngoài kêu gào một giây, giây chắc chắn sẽ đến điều tra.
Bà Tưởng cũng dám đ.á.n.h cược, nơi đất khách quê , cuộc sống của bà và con trai út bây giờ dựa con trai cả che chở, nếu mà hạ bệ thì bà và thằng út cũng coi như xong đời.
Bà chỉ thể tranh thủ lúc rảnh rỗi mà mắng c.h.ử.i trong nhà, đến mức tai Thẩm Hạ Hoa sắp mọc kén luôn .
Tuy nhiên, những ngày tháng đó cũng chẳng kéo dài bao lâu, bệnh tình của Tưởng Duy Nhân chuyển biến , ngay cả bác sĩ ở thủ đô cũng lắc đầu bảo xong .
Thực tế là, Tưởng Duy Nhân sống thêm mấy năm nay , nếu Tưởng Duy Dân tiền quan hệ, dùng t.h.u.ố.c thang duy trì mạng sống cho , thì với kiểu yếu ớt từ trong bụng như , nhiều còn chẳng sống nổi đến tuổi trưởng thành.
Lúc Tưởng Duy Nhân , Thẩm Hạ Hoa ở nhà họ Tưởng hơn ba năm.
Hắn khi trút thở cuối cùng vẫn còn chằm chằm Thẩm Hạ Hoa, ú ớ gì đó rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-642.html.]
Thẩm Hạ Hoa , đang bảo cô thủ tiết cho .
Loại lời trong ba năm qua cô bao nhiêu , cô coi như đang phát điên.
Bà Tưởng lóc t.h.ả.m thiết, đòi tổ chức đám tang cho con trai út thế thế nọ, kết quả một câu "Thời đại mới, thứ giản lược" của Tưởng Duy Dân chặn .
Tức đến mức bà ngã bệnh liệt giường luôn dậy nổi.
Từ đó Thẩm Hạ Hoa thêm nhiệm vụ chăm sóc bà già tám mươi tuổi.
Ngày chôn cất Tưởng Duy Nhân, Tưởng Duy Dân bậc thềm hút t.h.u.ố.c cả ngày.
Hỏi buồn ? Tất nhiên là , đó là em trai ruột của . hỏi cũng vì thế mà thở phào nhẹ nhõm , chẳng lẽ đây là một ngọn núi đè nặng vai bỗng chốc dời ?
Thẩm Hạ Hoa đợi bà Tưởng ngủ say mới xuống bên cạnh .
" thấy , đối với chính cũng là một sự giải thoát."
"Ừ." Tưởng Duy Dân khẽ đáp một tiếng.
"Anh xem đồng ý để em gả cho ?"
Giống như việc Thẩm Hạ Hoa Tưởng Duy Nhân điên khùng suốt ba năm, Tưởng Duy Dân cũng Thẩm Hạ Hoa gả cho suốt ba năm, giờ lời , thể đạt đến trình độ mặt đỏ tim loạn, nhịp thở chẳng hề khựng một giây.
"... Đồng chí Thẩm Hạ Hoa, em trai mới ."